Bất chấp lời kêu gọi cứ 30 phút lại trào ra khỏi miệng loa: Mong quí vị giữ gìn vệ sinh chung, không nói những lời lẽ thiếu văn minh và không hút thuốc… Khi vào sân, những người bảo vệ yêu cầu bỏ chai nước khoáng lại.Nhà văn ngồi lại một mình.Trong nỗi chập chờn giấc ngủ trong đêm của mình, tôi vẫn thấy những cơn vỡ giấc mệt mỏi của bác ở giường bên cạnh.Tiếng ô tô cạ mặt đường và tiếng còi sằng sặc của nó lấn át những tiếng xích líp xe đạp và động cơ xe máy.Rồi tôi đổ nước vào đống tro tàn.Nhưng cây ở đó vẫn cao vút, săn chắc và cổ kính hơn.Rồi thì mấy hôm sau ngó qua, ai đã vặt hoặc cắt trụi mất rồi.Tất cả đều không sâu đậm.Dù gì thì các vệ tinh của bác cũng khó biết hoặc biết cũng khó nói.Mẹ: Hai bác có chuyện gì à? Tôi: Im lặng.