Họ là một đôi khắng khít trong học tập lẫn khi chơi thể thao. - Còn làm gì được nữa kia chứ? Bọn tớ cùng ngồi lại để bàn bạc công việc một cách kỹ lưỡng hơn rồi bổ sung những yêu cầu về thời gian. Phải thừa nhận là thái độ lúc đó của cô ấy làm tớ hơi lo lắng, nhưng kỷ luật nhân viên vì đã làm việc kém hiệu quả là một phần trong công việc của nhà quản lý kia mà! Vì thế tớ mạnh dạn nói thẳng cho cô ấy biết nhiệm vụ đó chỉ cần một ngày đã có thể hoàn thành, trong khi cô ấy lại kéo dài thời gian làm việc mặc dù đã biết dự án này rất eo hẹp về thời gian.
Và tôi đã nghe theo lời khuyên của họ. Song song đó, James cũng tự tìm ra một bảng đối chiếu giúp anh dễ dàng xác định phạm vi thẩm quyền phù hợp tùy theo mức độ quan trọng của công việc cũng như kiến thức và kinh nghiệm của người được ủy quyền. - Đó là một dự án quan trọng và rất eo hẹp về mặt thời gian.
- Vậy là cậu đã nói cho cô ấy biết. Sự việc vỡ lở, sắp tới hẳn tớ phải tốn nhiều công sức để khắc phục hậu quả này. Khi đọc bản báo cáo của Jessica, anh gần như choáng váng.
Jones hiểu James đang có ý cảm ơn sự giúp đỡ của mình khi cho anh hay rằng đã làm theo những gì anh chỉ dẫn. - Không đơn giản đâu. Mọi chuyện rối lên như tơ vò!
Nhân viên của anh đã không hoàn thành công việc đúng hạn. Anh để ý thấy nhân viên của mình cười đùa nhiều hơn. Tớ cũng đã xác định cụ thể thời gian hoàn thành công việc cho cậu ấy.
Và dĩ nhiên công việc của họ cũng hiệu quả hơn. Cuối cùng, anh viết thêm vào bên dưới những dòng đã có: - Lại có rắc rối rồi cậu ạ, - James nói ngay khi bước vào phòng của Jones.
- Tôi nghĩ mình đã hiểu, nên sẽ không làm phiền ông nữa. - Vậy vào thời điểm đưa ra những quyết định đó, cậu có biết chúng sẽ dẫn đến hậu quả khó khăn hiện tại không? - James hỏi. Sếp của James rất lo lắng và đắn đo về năng lực của họ.
Josh hoàn thành công việc đúng hạn, nhưng James vô cùng ngạc nhiên khi nhận ra Josh đã vượt quá giới hạn thẩm quyền của mình khi thực hiện những việc mà James đã giao. Tớ nghĩ, sai lầm mà cậu đang mắc phải cũng tương tự như chuyện của tớ, đúng không? Lẽ nào ông lại nghĩ rằng tôi có thể đọc được những suy nghĩ của ông kia chứ?".
Dĩ nhiên cậu đã làm rất đúng. - Không biết tôi đã nói với ông hay chưa nhưng thật lòng tôi rất lấy làm tiếc vì những gì mình đã gây nên. Anh thật sự cảm thấy nhẹ nhàng và vô cùng thảnh thơi.
Nhưng hiện nay nhân viên của tớ lại trễ thời hạn. - Còn làm gì được nữa kia chứ? Bọn tớ cùng ngồi lại để bàn bạc công việc một cách kỹ lưỡng hơn rồi bổ sung những yêu cầu về thời gian. Tớ gọi Jennifer vào văn phòng, dự định sẽ nói chuyện thẳng thắn với cô ấy.