Đúng là con người đầu tiên xuất hiện không hề bị ràng buộc gì với cái xã hội chưa từng có.Tôi tụt khăn trải lên băng ghế bảo để đỡ nóng.Như bình mình chẳng hạn.Thua còn có năm nghìn an ủi.Khi những ý nghĩ dông dài này chảy trong não thì bố âm thanh quấy rầy cũng chẳng nhằm nhò gì.Ngứa tay hái chơi? Không muốn nó mọc chỗ đó hút chất của cây to? Hay đem trồng nơi khác? Lại có một bức tường cạnh trường học, hôm bạn ngồi quán nước thấy ai đó đã dỡ gạch tạo thành một ô cửa sổ trên bức tường ấy.Rồi đến lúc ghét mình để vuột mất tình yêu, hắn vẫn hay soi gương.Bác không thoát được ra đâu.Tôi chưa làm thế bao giờ.Ông đã quên những lạc thú ấy.
