Mãi rồi bạn mới nghĩ ra phải bịt tai lại và quả nhiên là nó dứt.Mẹ: Em cảm ơn các bác đã lo cho cháu.Cho đến bây giờ vẫn thế, họ vẫn luôn chứng kiến tôi nằm ườn, viết lách, gõ, và đi đá bóng.Đã thế lại còn không chịu quay bài.Nhưng nó mới vì người ta tìm mãi mới ra, mãi mới cảm nhận được.Vừa nãy bác bảo hôm nay phạt cháu không được về.Em bảo con không lo nhưng mọi người cứ lo cho con, lo con bị tai nạn hay có sự vụ gì.Khi biến cái trò đùa nhớ ra 2 tiếng trước mình làm gì thành một việc không chơi nữa thì khó chịu, quả khó yên tâm làm một việc khác, ví dụ: Viết.Không hẳn, đó chỉ đơn thuần là một phong cách hình thành trong việc đối diện với xã hội.Với họ, bỏ học để viết với ý thức mình là một thiên tài không phải là can đảm, tự tin mà là buông xuôi, hoang tưởng.
