Tới chuyện của ông H.Tôi muốn kết luận như vầy: bà Nellie Speer ở Nữu Ước và bà Ova Snyder ở Maywood đáng lẽ lo lắng và thiết hụt thì làm việc để kiếm thêm.Nhưng nét mặt và giọng rên rỉ kia thiệt như muốn nói "Trời ơi! Nếu ông thấu được nỗi đau đớn của tôi!".Cái thuật giản dị đó thành công chăng? Thành công thần diệu! Xin bạn thử đi.Quả là một kỷ lục ít thấy và lạ lùng.Lẽ cố nhiên là bà đã kể những nỗi đau khổ, những vấn đề khó khăn không giải quyết được.Có cái gì thì cầm cố cái đó, từ xe hơi tới đồ dùng.Ông là người đầu tiên và độc nhất tỏ lòng thương hại cái kẻ ở trong bếp nóng như thiêu.Sao tôi không noi gương ông già Walt Whitman mà thản nhiên như loài cây, loài thú trước những cảnh tối tăm, đói lạnh, dông tố?Như thế, té ra cô Vallie Golden đã vô tình theo triết lý "giả hoá thiệt".
