Hôm trước trốn mẹ đá chơi một trận mà chân còn tập tễnh đến hôm nay. Có điều, người người làm kinh tế, nhà nhà làm kinh tế. Nước mắt ơi! Khi mày không ứa ra từ đôi mắt.
Ở đó, có thể tôi sẽ như một anh nông dân lạc lõng trong bữa tiệc thị thành. Ăn xong lên giường nằm. Đều ngập trong nước mắt nhân gian.
Tôi biết là tôi rất khỏe. Trong thế gian này, chẳng có gì tan biến cả. Rất rối rắm và hoang mang.
Tôi lên gác và nẩy ra cái ý định xé. Khó có thể tốt cho đủ, chẳng bao giờ có thể tốt cho đủ, nhưng khi con người quên muốn tốt hơn thì là lúc họ bắt đầu quên nghĩa vụ, trách nhiệm thực tế khi làm người. Thay cho những sự trống rỗng, bất động của thói quen vật vờ.
Nó mất ở đây và nó lại xuất hiện, lại sống ở kia. Nhưng những thứ đó hơi hiếm. Em ngủ từ mười giờ nên không rõ.
Đây là sân bóng, nên nhớ, và bạn thật ngu nếu cho mình quyền cười cợt sự cuồng nhiệt của họ. Đi trên cầu, em hỏi: Mặc thế này không lạnh à? Nó bảo: Lạnh thì sao. Làm thế nào bây giờ? Ngủ hay không ngủ? Thôi, đùa đấy.
Ngoan ngoãn như một chú thỏ. Để khám phá đến tận cùng. - Xin ông bớt mỉa mai cho.
Sau niềm vui chung, họ dễ lại lừa dối và khinh thị lẫn nhau. Và thi thoảng vẫn hé cho bạn khuôn mặt những đứa con rơi của sáng tạo. Bác gái: Bác là bác lo lắm, gọi điện khắp nơi không thấy con.
Chúng như những giọt luôn hiện hữu trong nhân gian mà có người biết, có người chẳng bao giờ biết. Bạn bảo thằng em xuống đi cùng bố. Người rỗng như không có lực.
Nhưng rồi ai đó nhận ra một bọn nào đó đem bom đi giết người, đàn áp quần chúng lương thiện mà cũng bảo là hiện sinh, ta thích thế thì làm thế nào? Và sự vô tư của họ là sự vô tư của những con lợn. Cậu em bảo bị ho, đi xông hơi vậy.