Lúc đó mình sẽ bảo: Bác ơi, em mất xe. Không, cháu không bảo bác: Biết rồi khổ lắm nói mãi đâu. Cháu mai sau là chúa sợ vợ.
Khi xã hội có giáo dục, con người được dạy cách điều tiết cái đồng hồ cát và chất cát trong mình. Cả nước mũi, chảy dài qua môi, rỏ xuống tong tỏng. Rồi họ sẽ đến lúc nhận ra, với trí thông minh của mình rằng, một tài năng quá ích kỷ và kiêu hãnh sẽ mãi mãi cô đơn.
Vòng một cái đai qua người rồi bật máy cho nó rung dữ dội làm người mình cũng rung theo. Ví dụ như: Ông không để râu, bác không để râu, cháu lại để râu, như thế là vô lễ, như thế là không được, phải… (Hì, câu này và nhiều câu khác làm bác gái cũng bắt chước). Dù sao tôi vẫn không thể không e dè dư luận.
Lại chơi vào lúc đau đầu thì thật ngốc. Ở thằng em tôi thì chắc là có một chút, nó là vận động viên và cũng đang ở tuổi hiếu động, yêu thương bị thói quen kìm hãm. Câu rất tuyệt vời, ý nghĩa cực kỳ dùng trong lúc thêm gia vị cho lời khen ngợi những gì làm bác hài lòng.
000 dành dụm được từ đầu tuần. Và ánh mắt họ chĩa vào ta lúc ta không để ý, để phân loại người. Nếu họ cho rằng cái cách mà bạn sống và tư duy là sai thì bạn sẽ còn sai nhiều lắm.
Nhưng mà em cứ thử nhặt nhạnh đi và đừng bảo với tôi là em không tìm thấy những niềm lạc thú cũng như khổ đau sau lạc thú. Có mùi thơm của biển, có vị mặn trong gió. Nhưng những tầng đất sâu mới được khai phá sẽ đem lại hưng phấn.
Nhưng người xem lại trầm trồ: Ồ, một kỷ lục, suốt đời nó chỉ ăn canh. Và nhận ra khi sức khỏe không cho phép thường xuyên đá bóng, đầu bạn mệt hơn rất nhiều. Trong Tuổi thơ dữ dội? Không hẳn.
Mà không xuyên sang tai bên kia. Biết đâu, mất một cái xe, có thêm một người anh em, một người đồng chí. Trước khi đến đây tôi đã xác định rằng không được phép xấu hổ.
Hôm nay là thứ bảy, chừng nửa tháng sau cái ngày tôi khóc. Nhưng mà sau đó thì sao? Có mèo lại hoàn mèo? Bạn thích được đi một mình lúc này, giá có cái máy ảnh và giá biết chụp lúc đêm thì tốt. Bác vừa ở bệnh viện về, đã có người mua mười bộ ấm chén, mỗi bộ 35.
Nàng bảo: Hãy đặt tay em lên ngực anh. Chưa chắc rồi sự khúc chiết trong lí giải đời sống sẽ làm ra nhiều cái mới hơn so với sáng tạo thiên về bản năng và sự hồn nhiên. Quá nhiều lí do để sống.