Bổn phận của ông quản lý khách sạn này là thâu cho được nhiều lợi.Trời trao ư? Không đâu.Nhưng hoàn cảnh nó thiệt là trái ngược.Chị như bê con, đưa ngón tay vào mõm con vật như mẹ cho con bú, và con vật ngoan ngoãn đi theo ngón tay chị mà vào chuồng.là người được giao trách nhiệm đảm đương công việc đó bị những nhà thay mặt đủ các hiệu máy lại quấy rầy.Ngay từ hồi sơ sinh, bất kỳ một hành động gì của ta cũng vì lợi hết.Tôi cảm ơn họ và yêu cầu họ gắng sức một lần cuối cùng nữa.Bà là tri kỷ của ông, vừa là bạn đồng tâm, là nguồn an ủi và là quân sư của ông nữa.- Tại sao để chó chạy như vậy, không có xích, cũng không có đai mõm gì hết? Không biết rằng điều đó cấm sao?Tươi như bông hoa, thầy giảng cho tôi nghe tại sao mỗi lần thầy ngừng lại và nói rõ ràng từng tiếng.
