Lồn Đụ

Mẹ kế sục cặc giúp con trai hiểu chuyện người lớn

  • #1
  • #2
  • #3
  • Smith: hãy coi con số và xem xét lý lẽ - nếu có - của những lo lắng có vững chãi không. Phần đông chúng ta tự khen, khen cái "ta" hiện tại. Đó không phải là ý của tôi mà là của Carl Jung.

    Bà nói: "Phần đông". Đó là một chân lý căn bản khả dĩ thay đổi nhiệm mầu cuộc sống của ta được. Hồi nhỏ, xứ tôi đã phải thấy cảnh lụt: nước sông tràn ngập ruộng nương, tàn phá mọi vật.

    Riêng bệnh của tôi các bác sĩ đã cho chạy quang tuyến trong 49 ngày, mỗi ngày 14 phút rưỡi. Viết cuốn này tôi cũng điên như lần trước: tôi cũng vay ý tứ của hàng lố tác giả khác rồi thu thập vào trong một cuốn - một cuốn chứa đủ những cuốn khác. Vậy ông ta có may mắn thì sống dược khoảng 14 năm nữa thôi.

    Tất nhiên, người ta có thể quá lo lắng về chứng đó, rồi sinh lực mỗi ngày một suy kém đi, khiến cho vi trùng được dịp huỷ hoại cơ thể. Buổi sáng, cô đếm xe bữa ấy biên được bao nhiêu tờ, rồi buổi chiều cô rán biên được nhiều hơn. Nó giúp tôi tạo ra "một cảnh xanh tươi, mát mẻ, bình tĩnh giữa kiếp trần gió bụi quay cuồng này".

    Tôi xin trả lời rằng mệt mỏi sẽ gây ra những ưu phiền, hay nói cho đúng, ít ra cũng làm bạn mất một lợi khí để chống lại những nỗi buồn lo. Nhưng tôi không biện vào bảng thống kê một số bảo đảm đáng giá 750. Thiệt ra là hai tiếng "Carpe diem" nghĩa là "Vui ngày hôm nay đi".

    Nếu vậy đời quả là bể khổ mà bốn câu thơ này của Đoàn Như Khuê thiệt thâm thuý vô cùng: Tôi dạy dỗ con tôi, luôn luôn chỉ vẽ cho chúng kinh nghiệm mà tôi đã đắng cay học được: "Dù sao cũng mặc, các con cứ sống theo ý các con". Đừng cho vợ con lãnh tột một lần số tiền bảo hiểm sinh mạng của bạn

    "Tôi không điên tới mức tin rằng chỉ mỉm cười thôi mà hết được bệnh nội ung, song tôi quyết tin rằng tinh thần khoan khoái giúp cơ thể thắng được bệnh. Từ hai năm, tôi làm chủ một ngôi nhà hàng tạp hoá nhỏ, nhưng sự buôn bán không được phát đạt. Đến nay bà vui vẻ, hăng hái, duyên dáng và mất những sự bực dọc xưa.

    Nhà tôi cằn nhằn, vì không tiền trả tiệm tạp hóa mà nhà thì đông miệng ăn. Và khi tổng động viên, hồi chiến tranh vừa rồi, cứ năm thanh niên thì phải loại đi một vì thần kinh có bệnh hoặc suy nhược. "Câu chuyện xảy ra trong đại chiến thứ nhất.

    Chúng ta thử xem nào. Phần quyết định về bạn, lẽ cố nhiên. Có phải Dempsey tự nhủ như vậy hoài mà hết được tâm bệnh chăng? Không, vì suông vậy thiệt chưa đủ.

    Học sinh thì toàn là những người có tuổi, có công ăn việc làm, muốn học sao cho có kết quả ngay và học giờ nào mới trả tiền giờ ấy. Vì rán hết sức làm cho một công việc chán nản thành ra vui thích, nên cô thấy có nhiều nghị lực hơn, và những lúc rảnh được vui vẻ hơn, hứng thú hơn. "Đừng lo tới ngày mai vì ngày mai ta phải lo tới công việc của ngày mai.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap