Thế mà một hôm bạn dám tưởng tượng ngồi bên cô ấy, nói: Cho anh cầm tay nhé. Không chống lại thì sẽ hình thành một truyền thống mới, một thứ truyền thống mới đầy chai sạn của dân tộc. Và bạn chọn cách im lặng nhấm nháp.
Hay mình bảo: Tôi đang chìm, đang lắng. Cũng như từng không thích nhiều sự không nhất quán của mình. Cái mũi lưỡi trai che sụp bộ mặt.
Nhà văn nhắm mắt lại. Khóc sau hoặc trước mỗi chu kỳ lột xác. Nếu ông sợ cái xã hội này lên án, tôi sẽ thu xếp cho ông đến một nơi hoàn toàn mới lạ.
Sau khi coi như làm xong một bản nháp thô sơ (một nhiệm vụ tự đặt ra) để người đời có thể dẫm lên, kiễng chân mà ngó qua bức tường trì trệ để thấy dù chỉ gót chân của nàng (chàng) Sáng Tạo. Ấy nhưng nhỡ đồng chí ấy phì một cái… Chắc là mình không chịu được. Chúng tôi ngồi yên với sự thoải mái chứ không gắng gượng hay kìm nén.
Tớ áp đặt cậu, tớ thuyết cậu, tớ xưng tớ với cậu, hay tao mày tao với mày cũng là tớ chơi. Bác gái độ này khá rảnh, hay xem tivi. Chúng tôi gặp cậu ở nhà cậu và cùng đi.
Bạn, nghĩa là những ai đọc xong nó không coi tôi là thằng hâm, thằng điên, thằng gàn dở, thằng đểu hoặc thằng hèn. Chúng xèo xèo sền sệt. Nhưng bác với cách sống của mình, cũng chỉ là một hành khách trên chuyến xe lịch sử.
Lúc đó, liệu nó đã đủ thông minh để hiểu chưa? Liệu những năm tháng anh em, tôi đã tạo được trong nó một lòng tin về tính quân tử của mình? Khi mà tôi luôn bị hiểu lầm. Là người thì nên thế. Sớm nay, thấy bạn (dùng chiến thuật) ngồi thừ trên giường.
Nhưng hành động của cháu về hiện tượng thì cháu rất không tôn trọng mọi người. Chàng ra về thắc mắc: Tại sao nó chẳng yêu mình? Tôi ngồi như tượng đá.
Cháu nó đang bị đau cơ. Đã lâu rồi, em không nồng nàn như thực tại. Ngoài cái giá cắm bút thì có một số thứ khác.
Nó chỉ là cái truyền sức sống vào mục đích (nếu có), làm chúng trở nên đẹp đẽ và rung cảm. Không quản lí chặt, nó dễ bị dụ dỗ làm bậy lắm. Chứ không thở dài như những người thân…