Nhưng mà các cậu vốn ưa cảm hứng tự do hoàn toàn. Có vẻ nó tổ chức một cuộc đấu giá. Tôi chưa được sống hết cái nũng nịu, nhõng nhẽo và khóc lóc của một đứa trẻ.
Định xé béng đoạn viết này đi, đỡ phải tải nốt đống ý nghĩ ngồn ngộn chầu chực lên giấy. Giọng trầm thường xuất hiện. Nên khi tỉnh hẳn, bạn vừa thấy sướng vì thoát nợ, vừa thấy tiêng tiếc.
Giá mà em đến, dịu dàng bắt tôi bỏ bút. Đó là hạn chế của bạn. Có lẽ nếu có vé tháng tôi đã mua.
Mà người có trả thì chưa kịp đến tay mình, biết đâu người khác đã cướp đi. Những ước mơ của anh cũng là ảo ảnh. Tao nói mày có hiểu không, cá? Hôm nay tao có 20.
Đều có mục đích cả hoặc chả có mục đích gì. Có nhiều cái không thanh toán được bằng lí trí. Thật ra sự thể có cái gì đâu, mọi người lo quá làm khổ nhau.
Bác hãy nói ừ với những người ít tuổi hơn, không phải lựa lời mà nói trước những kẻ chỉ đáng nhổ vào mặt để mở đường cho con cháu. Để hồi phục và phát huy sức mạnh thực sự. Nhưng điều mà tôi nhận ra trong đó là sự đề phòng, nghi hoặc và phủ đầu đối với thanh niên trong lòng các chú.
Các cậu muốn thắng thì các cậu phải có sức mạnh, muốn có sức mạnh thì các cậu phải đoàn kết với nhau. Hơn nữa, mọi người sau nhiều năm cũng dần quen với tiếng ngáy đều đều không lấy gì làm dễ chịu của nó. Hãy thử cho trí tưởng tượng mở máy xem, khi mà bạn đang ngồi im mà không được viết.
Dù trong bạn, trong họ, đều có những bế tắc ít khi nói ra. Nhắc anh đi ngủ đúng giờ. Cũng có thể là khuôn mặt cũ.
Tôi cười khùng khục trong họng. Nhất là một khuôn mặt cũ. Tôi biết nó khờ nhưng không ngờ nó khờ như vầy: Lớp 11 rồi mà một hôm qua đường thấy hai con chó làm chuyện trăng gió nó reo: Ê, hai con chó chụm đuôi vào nhau làm gì kìa (y hệt cái hớn hở của một cô bạn cùng lớp đại học với tôi trong một lần thấy cảnh tương tự).
Tôi thấy ông có khiếu phê phán đấy. Lấy quần áo họ để sẵn và thêm một chiếc khăn bông xanh lá mạ. Ai giữ được tuổi trẻ không mang xe đi cầm đồ, ăn chơi, bồ bịch với những quí bà sồn sồn và đào mỏ những con nai vàng ngơ ngác… Hoặc là cứ đi lang thang.