Về nhà, bác bảo cháu: Cháu lành quá. Hôm nay, tôi lại đánh mất cảm giác bồi hồi bỡ ngỡ tuổi thơ. Mặc quần đùi ra đường lạnh.
Tôi không muốn người ta nhìn thấy tôi khóc. Mẹ cầm bút, viết mỗi một lần hai chữ đó. Chỉ còn lớp tro mỏng bên ngoài.
Rồi bảo: Đấy! Anh vẫn chẳng thể lừa nổi em. Tập thơ thì đã gửi hết lên mạng rồi. Bởi họ đã thấy, chưa hết nhưng đã đủ thứ đồi bại của đời sống.
Đời bao nhiêu cảnh để đời. Chỉ hai chữ BÀI LÀM mà tôi viết mãi ông ta không hài lòng. Chứ cháu nhận thức được đấy ạ.
Nhưng rồi ai đó nhận ra một bọn nào đó đem bom đi giết người, đàn áp quần chúng lương thiện mà cũng bảo là hiện sinh, ta thích thế thì làm thế nào? Và nữa, trong những thành phần được coi là trên mức nhận thức bình dân, thiếu gì những hạn sạn đội lốt gạo cơm mà không bị phát giác cũng bởi khả năng đánh giá non kém của số đông bình dân. Nên cứ phải từ từ từ từ.
Để ngòi bút của anh bớt đớn đau. Nghe cạch một cái là biết anh mở chốt cửa trên gác rồi chờ một lúc mới chuồn xuống. Nhưng sự bình thản đó cũng đồng nghĩa với sự tự bó hẹp cũng như đánh mất những rung cảm tự nhiên và bản năng, tiêu hủy những khủng hoảng tâm thức cần cho sáng tạo.
Tốt hơn là dành đất cho những con chữ về việc biết rõ nhưng không biết rõ có ngộ nhận không. Thậm chí, bây giờ mình cứ mặc kệ nó ở đấy. Có lẽ chỉ viết đến đây thôi.
Đây là sự ganh đua pha trộn giữa vô thức và ý thức về năng lực và đức hy sinh với những tấm gương truyền dòng máu cho mình. Nhưng mà sau đó thì sao? Có mèo lại hoàn mèo? Bạn thích được đi một mình lúc này, giá có cái máy ảnh và giá biết chụp lúc đêm thì tốt. Chúng không quá gay gắt, bộp chộp và bất cần lí lẽ như bọn khủng bố.
Đơn giản hơn, như hạt bụi bay khắp nhân gian, thành cái gì đó, rồi trở về với cát bụi, rồi lại thành hình, rồi lại tìm về chốn cũ… Nhưng mà trong cuộc phiêu lưu của nó, nó không đơn thuần gói gọn trong hai điều sinh-tử. Những thứ chưa đến ấy đem lại biết bao nhiêu khoái cảm. Để sống cho xong đời.
Anh họ trong bữa cơm hôm qua nói với bác trai: Bao giờ cưới chị xong, con mua vé để hai cụ đi xem phim với nhau. What Ive felt what Ive known never shine through what I know Dùng hay không dùng thì có sao.