Có lẽ bản chất của vấn đề là mâu thuẫn giữa mong muốn ổn định và mong muốn vươn cao phá vỡ sự trì trệ đầy hiểm họa của ổn định hời hợt. Khi nó ngừng chứng minh, những đứa trẻ bất hạnh không được nuôi dưỡng trong tình thương như những kẻ có tài nhưng ác kia, ngày một nhiều. Tạo hóa thật tốt cho con người bộ óc.
Hôm nay nó lại đến báo với bác là cháu không đi học cả buổi. Chết ra đấy hoặc lỡ bị sao thì phí đời, thì gia đình khổ. Giả sử thấu suốt là cảm giác vô nghĩa, thì hắn sẽ đồng tình với điều đó chỉ khi người ta đồng nghĩa nó với sự bất lực.
Thay vì bắt chước cá tính của một số người: Tôi viết chỉ để phục vụ tôi. Về phía bác, tiếp nhận bệnh nhân tôi chuyển viện với vẻ đầy tự tin. Ví dụ anh ta sẽ tự bảo mình điên khi đứng giữa đường hét Đờ mẹ bọn tham nhũng lúc thấy một gã như vầy đi qua.
Người lớn thật buồn cười. Một người theo ngành an ninh đánh mất mong muốn góp phần làm xã hội trong lành hơn. Nhiều cái oan mà chán không thể mở miệng ra rửa được.
Sắp tới sẽ có một số thay đổi về lịch trình sinh hoạt để cứu vãn sức khỏe. Em sẽ bế con hôn lên trán anh mỗi lúc anh bắt đầu sáng tác. Tay không nhấn mạnh chăng? Thử viết nắn nót xem nào.
Nó chỉ có một con đường để giữ gìn những nét đẹp nguồn cội hiện sinh (luôn luôn biến chuyển) là giết những thứ mạo danh đạo đức giết nó. cho anh đi một bài thơ - mà em viết lúc bơ vơ thật lòng - độ này trời đến là trong - mây tan vào nắng gió cong miệng cười - cho anh đi một lần người - kẻo suông trời đất đẹp tươi như vầy - không em đừng có đến đây - mà em cứ thả lên mây nỗi buồn Như thế sẽ khổ nhưng sẽ giữ được tử tế.
Như một con rết hoặc như một con rắn. Sao lại xé sách hở con. Và ánh mắt họ chĩa vào ta lúc ta không để ý, để phân loại người.
em đi đâu hết một đời - mà không để lại một nhời cho ai - em đi trọn vẹn rộng dài - mà không thả lại một vài cơn thơ - em đi từ lúc bấy giờ - tôi không hiểu cứ đợi chờ em đi - em đi bởi cái lẽ gì - vì ai hay chỉ là vì đi thôi - dù sao em đã đi rồi - duy còn nỗi nhớ lặng ngồi trên mi Và trước lúc tôi đi ngủ, đi học thường không quên tung một cái thòng lọng yêu thương tròng theo: Và càng dễ hoà vào cái từng làm họ thấy khinh bỉ và bất lực.
Về danh tiếng và giá trị. Hoặc không tưởng tượng rằng có ai đó đang tưởng tượng ra họ. Bố mẹ dắt bóng nhưng không lừa qua được tôi.
Có lẽ mọi người đều ít thời gian bên cha mẹ. Máy ảnh thì kiếm được nhưng chụp đẹp thì không rành. Rồi họ sẽ đến lúc nhận ra, với trí thông minh của mình rằng, một tài năng quá ích kỷ và kiêu hãnh sẽ mãi mãi cô đơn.