Vào ngủ tiếp đi con.Không gian không quá rộng nhưng mọi vật được sắp xếp khiến người vào không cảm thấy gò bó.Dần dần, tôi đâm ra còn lảng tránh chúng và giữ vẻ đạo mạo đầy cổ hủ.Vay-trả nợ đời chẳng bao giờ hết.Tôi biết là tôi làm được nhiều việc lắm.Sắp tới sẽ có một số thay đổi về lịch trình sinh hoạt để cứu vãn sức khỏe.Cuối mùa lại ra đợt mới.Bác gái: Bác là bác lo lắm, gọi điện khắp nơi không thấy con.Ông nội tôi, 80 tuổi, ngày xưa mệnh danh là Từ Hải Hà Đông đến giờ vẫn luôn trung thực, khẳng khái đã nói câu: Thì cái thời này nó thế, phải biết lựa.chờ được về nhà lấy giấy bút trốn vào một khoảng không ai quấy rầy