Nên thử phương pháp ngược lại. Hơn nữa, bạn sẽ tiến được một bước lớn trong nghệ thuật dẫn đạo người. Khi đợi tới lượt tôi để gởi thư bảo đảm, tôi để ý tới bộ mặt chán chường của thầy thư ký.
Bà ham danh vọng, thích được tôn trọng, thích giao du, mà ông lại không màng gì tới những thú tầm phào đó. Nếu một người cho một điều là đúng trong khi bạn cho nó là sai - dù bạn có biết chắc rằng nó sai đi nữa - thì bạn cứ nói như vầy: "Tôi không đồng ý với ông, nhưng tôi có thể lầm được. Đây là dịp thực hành những quy tắc tôi đã học được.
Thiệt là một cuộc đâm chém vô lý và vô ích. Nên ôn tồn ngọt ngào, không nên xẵng. Bà ấy nói chị ngay thẳng và đứng đắn, giỏi làm bếp và khéo săn sóc trẻ em.
Tôi trả lời ông ta: Tổng thống nghĩ nên giữ kín cuộc vận động đó. ích lợi gì đâu? Người đó cũng như tôi, chỉ quan tâm tới điều họ muốn thôi. Người ta đã phục tài y, lại hỏi ý kiến y.
Được coi hình chúng trên mặt báo, bên cạnh hình những danh nhân trên thế giới, chúng quên cái ghế điện nó đợi chúng. Nhiều khi muốn cho một người mắc bệnh càu nhàu kinh niên nguôi cơn giận chỉ cần có một người kiên tâm hiểu họ, chịu làm thinh nghe họ, để họ mặc tình phùng mang, trợn mắt như con rắn hổ, phun ra ngoài cái nọc độc nó làm cho họ đương nghẹt thở. - Sau cùng, khi họ bình tĩnh hơn, biết phải trái hơn, tôi mới gợi lòng chính trực và công bằng của họ.
Không có gì làm cho tôi xao nhãng hoặc làm chậm trễ công việc đó được; vì cơ hội sẽ không tái hiện nữa". Giường chở về nhà rồi, đứa nhỏ chạy kiếm ba nó, khoe: "Ba, ba, lên coi giường của con đi, chính con đã mua đó!". Nếu ngồi lâu quá năm phút thì đừng có hy vọng gì thành công hết.
Hết thảy những kẻ thất bại đều thuộc hạng người đó". Một trong những hãng sản xuất xe hơi lớn nhất ở Mỹ yêu cầu các nhà sản xuất cho mẫu để làm nệm xe. Lần sau trở lại nghe ông ta tiếp tục cuộc diễn thuyết giông tố của ông.
(Mãi tới cuối thư, trong chỗ tái bút ông mới chỉ cho tôi một điều có ích cho tôi. Chẳng nói, chẳng rằng, ông Schwab viết số 6 lên trên đất rồi đi. Tối nay cha hối hận lắm, lại ngồi nép bên giường con.
Tại sao vậy? Tại ta được tự đắc rằng đã thành thật và can đảm tự thú. Andrew Carnegie, hồi nhỏ chỉ được học có 4 năm, nhưng vì sớm hiểu bí quyết đó, nên hồi bắt đầu kiếm ăn, mỗi giờ công được có 4 xu, mà tới sau này tính ra ông đã quyên vào những việc từ thiện tới ba trăm sáu mươi lăm triệu đồng. Dân gian kêu nài đủ cách mà vô hiệu.
Nếu bạn không đồng ý với họ, tất bạn muốn ngắt lời họ. Nhưng các em nên dẹp những lá khô này đi, cho nó khỏi bén cháy. Bạn hoài nghi ư? Càng tốt! Tôi yêu những người hoài nghi.