Những thằng bạn thân thì đã chuyển đi từ cấp II. Đúng là thân làm tội đời! Cứ giờ nào là đổ từng ấy tiếng chuông.
Cũng như dù sao họ cũng là những người thân, bè bạn khác của tôi. Rỗng bên ngoài và rỗng cả bên trong. Họ kinh doanh khách sạn.
Sao đến giờ mà sau mỗi chiến thắng vẫn kèm theo bao thương vong. Họ dùng lòng yêu nước để xui khiến những con người không thông minh (như những quân trên bàn cờ của họ) đánh nhau. Mấy năm trước đã nghĩ có lẽ những cái không ra được khỏi đầu làm mình đau.
Bố sẽ không phải chuẩn bị tinh thần đi uống rượu làm quen với mấy ông to to mà mai đây nếu bạn xong cái bằng, họ sẽ dễ làm sếp của bạn. Kiểu chơi chữ này vớ vẩn thôi. Đó là những kẻ có bộ óc lãnh đạo siêu việt.
Rồi từ ngày vợ ốm, nhà văn phải dùng hết số tiền dự định cho cuộc đổi đời. Nhưng thế tại sao ta không sướng? Hơi tiêng tiếc không tập từ mấy tháng trước.
Có điều bác che bóng khéo quá, cứ câu giờ cho đến hết trận đấu thì thôi. Ông cụ nói được nhưng rất khó khăn. Khi có những chú xe tải phóng rầm rập qua, những bụm cát phi vào mặt tôi.
Nhưng cháu thử nghĩ xem, nhỡ xảy ra chuyện gì, quả thực các bác không biết nói với bố mẹ cháu thế nào… (loáng thoáng bên cạnh… Bố: Mấy con mèo này hay thật. Nó trông như một tác phẩm điêu khắc gỗ được sơn màu rất khéo. Và bác thường là người chiến thắng và đạt được mục tiêu.
Ánh xanh của tay hắt lên từng hạt gỗ. Tôi phá dần sự phá phách trong tôi. Có lẽ đã đến lúc đi ngủ.
Cũng như hôm cưới chị cả vừa rồi, bạn chạy lăng xăng suốt. Dải đường chính phía ngoài lắp đèn thưa thớt, âm u, bụi mù. Chỉ thấy một tí xíu thất vọng.
Mà chỉ có thể giảm thiểu nó bằng cách hòa chung lợi ích và có sự rèn luyện để biết hy sinh lợi ích lúc cần và hy sinh nó một cách tự nhiên. Chắc em buồn vì vừa nãy, có thằng tạt xe ngang đầu, anh buột miệng chửi thề. Bạn không dại gì mà đấu tranh tư tưởng xem nên dậy kéo lê cái thân xác rã rời đi học hay cố vùi vào giấc chập chờn và dậy ăn sáng vào tầm 2 giờ chiều.