Cô thứ nhất chê tôi mà làm tôi hết muốn học. Viên kiến trúc sư giới thiệu ông Adamson rồi, ông này nói: Thưa ông Eastman, trong khi đứng đợi, tôi ngắm phòng giấy ông. Chính nhà tôi đã gây dựng nên cơ nghiệp của chúng tôi.
Đó là quy tắc thứ 9. Mắng, dọa, dỗ dành đều vô hiệu. Nếu lúc đó không vừa lòng thì sẽ mang lại đổi.
Phải làm ngược lại như vậy mới được. Riêng phần tôi, tôi đã có lần để ra hai năm trời để viết một cuốn sách về sự hùng biện, vậy mà tôi vẫn phải thỉnh thoảng coi lại cuốn đó để khỏi quên những điều chính tôi đã viết ra. Nhờ họ, ta sống được phong lưu.
Có lẽ hôm nay tôi không thích những bài tôi đã viết hôm qua nữa. Vì ông chủ xí nghiệp đó là hạng người lạ lùng, lúc nào cũng hầm hầm, nói năng thì cục cằn thô lỗ. Như tôi đã nói, lúc mới cưới, cuộc tình duyên đó thiệt đẹp đẽ, vậy mà 48 năm sau, ông Tolstoi đến nỗi hễ trông thấy mặt bà là chịu không nổi.
Như vậy, tôi xét theo quan điểm bà ta và xin lỗi bà thì bà ta cũng xét theo quan điểm của tôi và xin lỗi tôi liền. Công ty Điện thoại ở Nữu Ước mới điều tra xem trong khi đàm thoại tiếng nào được dùng nhiều nhất. Tôi cho mời từng người vô phòng tôi sau khi suy nghĩ kỹ về công việc họ đã giúp tôi trong cả mùa đông, tôi nói với họ như vầy: "Ông Smith, ông đã đắc lực giúp chúng tôi (nếu quả có vậy).
Vậy bạn có lý hay vô lý rốt cuộc cũng vậy! Sau nhiều năm họat động chính trị, William Mc. Bà ấy: "Ông Carnegie! Tôi hối hận đã viết cho ông một bức thư như vậy. Họ khuyến khích anh, khuyên anh và thú rằng đã có nhiều thiện cảm với anh.
Tôi chỉ cần hỏi ý họ, đãi họ có thể thống, là tôi muốn gì được nấy". Khí giới đó chắc chắn có hiệu quả hơn hết cũng như nọc rắn hổ vậy, không ai thoát khỏi chết. Cách đây hai mươi lăm thế kỷ.
Chê một đứa nhỏ, một đức lang quân hay một người làm công rằng họ đần độn, không có một chút tài năng gì, rằng họ "đầy bị thịt", "đoảng vị", chẳng được việc gì, không hiểu chút chi hết, tức là diệt hết ý muốn tự cải của họ đi. Sau khi mất hàng tuần cổ động ráo riết trong đám thợ để mở sẵn con đường hòa giải, ông diễn thuyết trước đám thợ đình công. Liên đoàn đó sau được các chủ nhân khách sạn vạn quốc gia nhập và trở nên một hội quốc tế mà chính ông được làm hội trưởng.
Tôi đương lo lắng việc của tôi đây. Không thể có lời nào nhân từ hơn để xét bà nữa. Ông Joseph Allison, đại lý cho công ty Westing-house, nói với chúng tôi:
Sau cùng, ông ta cố mời ông Gaw dùng bữa trưa với ông ta. Và mọi sự được vừa ý thiệt. Chúng ta chỉ dùng một phần nhỏ những khả năng vật chất và tinh thần của chúng ta.