Nghiên cứu về cảm nhận của những vận động viên đã đến gần đích nhưng lại gặp thất bại tại vòng chung kết thế vận hội Olympic cho thấy - những người hài lòng nhất với phần thi đấu của mình là những người dành ít thời gian nhất cho những suy nghĩ phản thực tế - tức là những ý nghĩ cho rằng mọi việc lẽ ra đã phải kết thúc khác đi. Cơ thể chúng ta thèm vị ngọt tự nhiên, vốn khởi thuỷ là một lợi thể tiêu hoá, chính vì vậy mà chúng ta thấy người nguyên thuỷ ăn nhiều trái cây hơn. Hãy chỉ mở ti vi chỉ khi có chương trình nào đó bạn muốn xem.
Mỗi sáng thức dậy, bạn thấy đầu mình nặng trĩu khi nghĩ đến công việc phải làm trong hôm nay, bạn tự nhủ giá gì hôm nay mình được ở nhà và tiếp tục giấc ngủ mà bạn còn chưa muốn tỉnh giấc. Bạn đã để lại một dấu ấn rất riêng trong công việc, trong tình cảm, ký ức kỷ niệm hay trong tâm hồn của họ và bạn sẽ còn tác động đến thế giới xung quanh bởi những ý tưởng, ước mơ, hoài bão và hành động cụ thể, hay đơn giản hơn là sự tồn tại của chính bạn. Đôi khi phải biết tìm niềm vui và biết cười trong những lúc khó khăn nhất.
"Đó thật sự là một cách tuyệt diệu để cùng chia sẻ thời gian với gia đình". Bạn biết rõ mọi nhu cầu và ưu tiên của mình. Bởi vì cảm nhận hạnh phúc của mọi người không phụ thuộc vào số lượng hay mức độ trầm trọng của các biến cố đã xảy ra mà dựa vào những gì họ đã nhìn nhận, trưởng thành và làm được từ những biến cố ấy.
Chúng ta sống trong một thời đại mà mọi thứ được sản xuất hàng loạt, để rồi lại cảm thấy mình lạc lõng trong hàng loạt sự giống nhau đó. Một vị giám đốc nổi tiếng từng nói, "Bất cứ khi nào ý nghĩ có lẽ mình nên tập thể dục đến với tôi, tôi đều đi nằm cho đến khi ý nghĩ ấy trôi qua". Mọi người thường nghĩ về khái niệm hạnh phúc và sự hài lòng một cách chung chung, nhưng chính họ vẫn luôn hướng đến những điều cao đẹp và hoàn thiện hơn.
Việc tìm kiếm hạnh phúc của người lớn cũng giống như việc đứa bé cố gắng có được cây kem vậy. Có những người đổ lỗi cho hoàn cảnh hoặc ”ai sao tôi vậy", một cách sống thoả hiệp để vừa lòng người khác hay vì những lợi ích trước mắt mà quên chính mình và những giá trị thực sự khác. Năm tiếp theo, cậu đã được chọn vào đội tuyển và trở thành một cầu thủ bóng rổ giỏi nhất đội bóng.
Suốt năm ngày trong tuần, anh đều chạy trên tuyến đường sắt mang tên Tuyến Đỏ. Trước khi một người biết chuyện thì anh đã phải ra khỏi ngôi nhà của mình. Lời phát biểu của bà đã nhận được sự đồng tình từ những nhà nghiên cứu tại Đại Học Y Harvard, viện Y tế Quốc gia và vô số các trung tâm khác.
Thực tế cho thấy rằng người hạnh phúc và người bất hạnh có cảm nhận và kinh nghiệm sống khá giống nhau. Nếu những mục tiêu đặt ra mâu thuẫn với nhau thì cuộc sống của bạn sẽ không thể vận hành tốt được. Nhưng vẫn không đủ trang trả.
Đến một lúc, hạnh phúc ở ngay trong tâm hồn, ánh mắt chúng ta - không phụ thuộc ngoại cảnh, không gian và thời gian. Cuộc sống lạc quan yêu đời luôn mang lại thiện cảm với người khác và giúp bạn tươi trẻ. Họ trưởng thành và hạnh phúc hơn những người chỉ lệ thuộc vào gia đình một cách "vi kỷ trung tâm".
Rose tự hỏi: "Tại sao những người gần gũi với mình lại dường như quá xa cách và khác biệt với mình?" Những suy nghĩ này ngày càng lớn dần trong tâm trí Rose khiến cô cảm thấy ít thoải mái hơn bên gia đình. Chính hồi tưởng, ký ức về những điểm sáng hạnh phúc sẽ mang đến và toả sáng cho bạn niềm vui trong hiện tại, đó là một nguồn sống mạnh mẽ và quý giá nhất. Ông biết mình đã lớn tuổi, so với những đồng nghiệp trẻ khác thì sẽ là quá trễ để ông bắt đầu quen với một môi trường mới và ông nghĩ rằng cũng quá trễ để làm lại tất cả.
Những cảm giác hài lòng hay bất mãn thường bắt nguồn từ việc so sánh mình với người khác. Cuối cùng anh đã phát ốm và trở lên phẫn nộ với ngôi nhà cũng như với vợ mình. Tuy nhiên, niềm tin và thái độ của người đó lại quyết định tất cả.