Bệnh của cô rất nguy hiểm thiệt đấy. Từ đó ông tự vạch ra một con đường và nhất định theo đúng nó. Nhưng chắc chắn là trong nhiều trường hợp, sợ sệt và lo lắng là hai nguyên nhân chính.
Nhưng tôi cũng phải nhận, ít nhất là một lần, tôi đã có chút lương tri. Tôi lo nó bị lung tung lên trời quá. Tới chuyện của ông H.
Tôi không còn mảy may chú ý tới sự chia rẽ các môn phái vì tín điều của họ khác hẳn nhau nữa. Nếu bạn và tôi chúng ta cùng thừa hưởng của tổi tiên những đặc điểm về thể chất và tinh thần như những kẻ thù của chúng ta, nếu chúng ta cũng sống như họ, cũng hưởng những hạnh phúc hay những ưu phiền như họ, chắc chúng ta cũng hành động như họ. Nên nhớ rằng chỉ có cách luôn luôn coi lại và thực hành để tấn công mạnh mẽ những ưu tư, mới cho ta một tập quán in sâu trong tiềm thức của ta được.
Đoạn trường ai có qua cầu mới hay! Về sau thất vọng quá, nên trong những bữa tiệc, tôi luôn luôn cố tình xin người bên kể cho nghe những kinh nghiệm, lí tưởng và dự định về tương lai của họ. Giáp trạng tuyến, cái hạch điều hoà cơ thể của ta nầy, lúc ấy như nổi doá lên làm cho tim đập mạnh và toàn cơ thể hoạt động ồ ạt, sôi nổi như một cái lò than đúc thép mở tung các cửa cho hơi và không khí ùa vào.
Chín năm đầu đó thiệt là cay đắng vì kết quả ông chỉ kiếm được có 20 Mỹ kim, trung bình khoảng một xu một ngày! Dù tốt hay xấu, ta cũng phải trồng trọt trong khu vườn nhỏ của ta. Bà kể chuyện một quả phụ lãnh của công ty bảo hiểm 20.
Tôi ghi tâm tạc dạ bài học ấy. Khi mất ngủ bạn có lo không? Chắc có. Ông tốt nghiệp Đại học đường Iowa vào năm 1907.
Thực ra, họ không bao giờ như vậy cả. Thưa bạn, tôi đã có lúc phải lo sốt vó rồi. Sau bữa ấy, tôi vừa khóc vừa cầu xin.
Đã có lần tôi đem điều này hỏi ông David M. 500 dặm mà không thấy bệnh khác chút chi, phải không? Ba biết vậy vì chính con làm cho con sinh bệnh. Một ngày kia, trừ một số sách viết cho các nhà chuyên môn, có lẽ hết thảy các sách phải viết bằng lối văn tựa như phóng sự, mới mong có người đọc, dầu sách học cho người lớn hay trẻ em.
Tên coi ngục đi kèm tội nhân thì hồi hộp, lo lắng. Rồi hoạ vô đơn chí: nhà ngân hàng ông gởi tiền cũng vỡ nợ. Đừng cho vợ con lãnh tột một lần số tiền bảo hiểm sinh mạng của bạn
Ông nhồi bông gòn vào lỗ tai để khỏi nghe tiếng động và để bộ thần kinh được yên tĩnh. Ông là một trong số hàng ngàn người tình nguyện đi gõ cửa từng nhà ở khắp châu thành Nữu Ước để nhắc nhở dân chúng. Sẽ tất tươi tỉnh, ăn mặc chỉnh tề, nói nhỏ nhẹ, cử chỉ nhã nhặn, rộng rãi lời khen mà không cần chỉ trích ai hoặc chê bai cái gì hết mà cũng không rán sửa lỗi hoặc cải thiện một người nào.