Bạn sẽ kể nhanh nhanh thôi. Lúc đó, tôi trống rỗng. Đến lớp để bác yên tâm và không vặn hỏi sáng nay đi đâu?.
Câu này (nếu là của ông Phật) thấy hẹp nhất (trong những câu minh triết từng biết). Bỏ cha những suy nghĩ về đồng loại, thời đại vừa phải thận trọng vừa dễ bị nguyền rủa đi. Cuốc bộ trên con đường mà đôi mắt chân dẫn mình đi.
Tôi thường lấy cái tên của bộ phim chưa từng xem đó để đùa với thằng em. Có ai mất xe lại thế không. Dù sao cũng có lẽ là một phần của truyền thống.
Khi rảo bước nhanh, lên xuống cái cầu thang dốc không có bậc, đưa tăcxi vào cổng… bạn lại thấy những cơn mệt bị hắt phăng sang một bên. Dù lúc đó chả nghĩ gì. Hơn thế, điều đó không làm bạn mặc cảm là kẻ xúi giục mà chỉ thêm vạch trần bộ mặt xã hội đẩy nhiều con người đến chỗ tuyệt vọng, bệnh hoạn.
Bạn quyết định chấm dứt hẳn việc đến trường với mớ kiến thức thủng lỗ chỗ, dở dang và lan man này. Có thể lúc đó, chàng ta đang vừa trộn vữa vừa miên man với một đôi mắt thảng thốt nào đó vô tình va vào mắt giữa phố ban sớm. Các anh chị chưa bao giờ dám thế.
Không hiểu sao chữ trở nên xấu tệ. Có những chi tiết của giấc mơ mà bạn hiểu, chúng phản ánh đúng thực tế, nhưng không nhiều. Và cũng là kẻ thù của những kẻ muốn duy trì chúng để trục lợi hoặc ngu si hưởng thái bình.
Và tiếp tục viết những chữ BÀI LÀM. Bạn hiểu tại sao trong những cuộc chiến, những mưu đồ chính trị, dân chúng chỉ hoàn toàn là những quân cờ thí tính về mặt số lượng. Bạn thấy thế nào? Bạn có đang bị ám sát không? Hôm nay, tôi phá lệ một chút, bỏ học, nằm viết.
Tôi gọi 2 miếng bánh ngọt và 1 chai sữa đậu nành. Em biết lúc ấy anh sẽ phá lên cười và ôm chặt hai mẹ con… Như tôi trôi nổi khắp phố phường, không sợ lạc nữa nhưng chẳng biết đường nào ra đường nào.
Bác mà biết tôi không có tên trong danh sách lớp bác và mọi người còn sốc nữa. Được bạo lực hơn? Lộc xộc loạch xoạch toành toạch. Tôi, thằng em, ông cậu thường cười với nhau vì chuyện chạy đi chạy lại điện thoại inh ỏi.
Hoặc là sự lựa chọn vốn dĩ không thể khác của những người biết lợi dụng và vơ vét từ sự đổ vỡ, thối nát. Trái tim tôi nó chả sai bao giờ. Buồn thay, chúng cứ chọc vào tai.