Chúng ta không nhận ra hoặc lờ đi chúng ta sẽ tiếp tục lặp lại vết xe đổ hay bi kịch ấy trong gia đình mới của mình. Bác bảo: Bạn chị con học cùng khối với con, nó lại có con bạn thân học cùng lớp con. Bạn vẫn nhớ khung cảnh đó.
Mọi người chọn cho bạn con đường thứ nhật và muốn bạn đi cho hết sự lầm lạc vì phần thưởng sẽ là một cái bằng. Tạo nên sự tạm ổn kết hợp với khả năng phá vỡ cái tạm ổn để phát triển đến mức cao hơn. Tôi có thể giết họ bằng nhiều cách.
Trông anh cũng sáng sủa đấy chứ! Đầu mùa có đợt rét lạ, hoa tàn hết. Trong công viên thì toàn ma cô.
Cũng như thừa sức chỉ ra sự tàn nhẫn của môi trường xung quanh một cách cay nghiệt hơn. Nhưng dần dần thì cũng gỡ được chút ít. Nắm tay nhau cùng bước bên nhau vì hạnh phúc nhân loại….
Khi rảo bước nhanh, lên xuống cái cầu thang dốc không có bậc, đưa tăcxi vào cổng… bạn lại thấy những cơn mệt bị hắt phăng sang một bên. Ngoan ngoãn như một chú thỏ. Tôi gồng mặt để vẻ lạnh tanh vô cảm xa xăm không bị biến dạng.
Và trong chính khoảng bị nghẹt thở đó, họ phải đặt nền móng cho thế hệ sau. Cười vui cho dễ sống. Mới gặp một vài lần thì biết qué gì.
Sự ngẫu nhiên thiện ác ấy thuộc về con người bản năng trong một xã hội mông muội. Từ đó có thể suy ra thế giới hơn 6 tỷ người được điều hành vận mệnh chỉ bởi độ vài ngàn, vài chục ngàn người. Các cô gái câm thường nói rất nhiều bằng trí tưởng tượng của người khác.
Không hẳn là sợ mất cho bạn. Lại là phá vỡ tất cả, bất chấp luân thường đạo lí mà chẳng bao giờ biết mơ. Hơi buồn chán là cứ phải đến lúc khó khăn, cứ phải đến lúc nguy nan, cứ phải đến lúc nước đến chân…
Trận đấu quả thú vị hơn lần trước. Ông đã quên những lạc thú ấy. Đến lớp để bác yên tâm và không vặn hỏi sáng nay đi đâu?.
Nhà văn nhìn thấy trong mắt nàng một vẻ chăm chú tinh nghịch. Biết đâu cứ phải thấy những cái chết, những bi kịch họ mới chịu công nhận thật lòng một điều đơn giản có từ ngàn năm nay: Không thể ép tâm hồn mặc quần áo theo cỡ của một tâm hồn khác. Mọi khi thế thì thật đê tiện nhưng bạn đang có cái đang viết là một thứ đê tiện hơn để an ủi.