Cháu bảo: Bác Hồ cũng để râu đấy ạ. Bố là người nói với tôi câu Đi giữa đường thấy tiếng chó sủa đã quay lại thì chẳng làm được trò trống gì. Nháy: Chiều đi đá bóng.
Nên cứ phải từ từ từ từ. Và bạn cảm thấy muốn đi ra dưới giàn gấc kia, tập nhẹ một chút. Chỉ có như vậy mới có thể vừa giữ được mình và vừa không giữ nó bằng cách trốn chạy đến nơi khác tử tế hơn.
Có lẽ tôi sẽ kiếm chút gì ăn. Bỏ cha những suy nghĩ về đồng loại, thời đại vừa phải thận trọng vừa dễ bị nguyền rủa đi. Bác vói theo: Bác đang nói sao cháu lại tự ý bỏ đi.
Có lẽ chỉ viết đến đây thôi. Và cố sống tốt đến chừng nào còn có thể. Nhưng lạm dụng chúng thì chẳng khác nào thể hiện mình không xứng đáng với chúng.
Tôi thương chúng vì chúng bị thời đại xô đẩy, kích thích đến sự phá luật trước khi học luật, trước khi có được một bản lĩnh và suy nghĩ chín chắn về tự do và khuôn khổ. Nó vẫn đang phải chứng minh. Quả là tôi không muốn viết mấy về những cái này khi nó khô khan.
Vận động, đọc sách và làm việc theo sở thích khiến thằng con trai bớt côn đồ. Từ chỗ cô ta đến chỗ này đã vài cây số rồi. Tôi biết cảm giác này làm cho câu chữ hoài nghi hơn.
Rồi bác ta sẽ quát: Thằng kia! Mày rình mò gì thế? Muốn gô cổ lại không? Phắn!. Cứ ngỡ mình yêu mình. Bắt đầu khó nghĩ đây.
Cháu phải nghiêm khắc với mình và sửa ngay. Và khi anh làm việc quá sức, em sẽ để con tè vào người anh. Hai nhà này dù cách sống có vẻ khác nhau nhưng trong thâm tâm đều sợ mình ngộ nhận.
Sẽ đứng ngoài luồng đường to, chĩa ống kính vào những con người sống đời ấy và lưu lại những hình ảnh thú vị. Như những chiếc giỏ bện rơm, xơ lá hình trái tim. Sống là gì nếu không có khoái cảm.
Từ đó mẹ có nhiều biểu hiện dịu hiền hơn. Tay bạn phải rướm máu một chút mới oai (lúc đó bạn đã biết Aids là gì đâu). Có lẽ rất lâu họ mới biết cụ thể.