Khuyến khích họ nhiều vào; nói rằng công việc dễ làm lắm. Ông trả lời bằng mấy dòng sau này: Nếu ngài có một vài cô em, chắc hẳn cũng không muốn cho các cô đọc những bài quảng cáo đó.
Một chuyện lạ lùng xảy ra, Hoàng đế tuyên bố những lời không thể tưởng tượng được, làm rung động cả châu u và vang lên khắp bốn phương trời. Chính tôi cũng nuôi gà, và tôi chưa từng thấy gà nào tốt như gà bà. Nhờ họ, ta sống được phong lưu.
Bạn nên để ý rằng vấn đề ái ân đứng đầu, và trái với điều người ta thường tưởng những khó khăn về tiền bạc quan trọng hạng ba. Chưa coi họng tôi, ông đã hỏi tôi làm nghề gì. Vậy bạn tặng họ những thứ đó đi.
Cho nên bà chỉ nói rằng bài diễn văn đó, nếu cho đăng vô Tạp chí Bắc Mỹ thì tuyệt. Bổn phận của ông quản lý khách sạn này là thâu cho được nhiều lợi. Bức thư đó, ông giữ trên ba mươi năm và đưa tôi coi khi ông lại nghe lớp giảng của tôi.
Một hôm gặp Pullman, ông chào: "Chào ông Pullman, ông có tin rằng hai đứa mình đều điên hết không?". Nhưng sự thực đó tôi không thích nghe chút nào cả. Như vậy ông đã giúp tôi được một việc lớn lắm; vì nếu phòng kế toán của chúng tôi đã làm cho ông bất bình thì chắc có nhiều khách hàng dễ dãi cũng bất bình nữa.
Đúng vậy, ông Eastman trả lời - Tôi chở nó tự bên Anh về. Đó là sở trường của anh. Vậy bạn muốn người ta oán tới chết, thì hãy dùng những lời chỉ trích cay độc.
Thực vậy, khi họ hơn ta, họ muốn tỏ sự quan trọng của họ ra; nếu trái lại, họ thấy kém ta thì họ sẽ ganh ghét ta. Nhưng những lời khuyên bảo của ông tới bây giờ vẫn còn quý không kém hồi hai mươi lăm thế kỷ trước. Pullman chú ý nghe, nhưng chưa tin hẳn.
Là dùng lời ngọt ngào thân mật và lời khen khôn khéo. và biết đâu chẳng như đứa nhỏ, đòi cho được hai đĩa cháo? Xin các bạn nhớ kỹ rằng: Muốn dẫn dụ ai, phải trước hết khêu gợi cho người đó có lòng ham muốn nhiệt liệt đã. Ông cãi: - Xin lỗi ông, ông lầm.
Tôi bảo bà bạn tôi rằng đồ tốt không bao giờ mắc hết, và muốn có những đồ thượng hạng, có mỹ thuật mà trả giá "bán sôn" thì được đâu, vân vân. Châm ngôn của ông là: "Đừng xét người, nếu ta không muốn người xét lại ta". Cha mới lén vào phòng con.
Nếu không được học khoa tâm lý, thì chắc tôi đã nói với ông ta rằng: "Ông không chịu trả lời thì không thể nào chúng tôi nhận tiền của ông được". Họ thi nhau ca tụng máy của họ. Ông thất vọng tới nỗi ông xin từ chức và xin cho "một người khác, trẻ hơn, tài giỏi hơn" thay ông.