Bạn cũng đã khá quen với sự ngộ độc âm thanh.Bác gái lấy túi chườm nóng đặt lên ngực cho, bảo: Căn bản tại con ngủ nằm sấp.Nhà văn ngồi lại một mình.Những ý nghĩ làm bầu bạn trong những lúc vô tích sự đó cũng có giá nhưng làm đầu óc thêm trĩu nặng.Mà họ lại chẳng bao giờ dành thời gian để thấy.Có lẽ với cái vỏ to hơn, anh ta không vứt.Một lần, ông quan đến chơi nhà, con chó sủa nhặng lên, bị chủ đá vào mõm.Tôi chán đến trường ngồi ngoan ngoãn và vô tích sự lắm rồi.Lá rơi trên đùi em cũng sực nức hương buồn.Vậy mà tôi đang viết.
