Tôi không khoái trò ăn vạ, giả điên.Mọi thứ vẫn như thế.Bạn cười cười, thế là vẫn chưa hết mơ rồi.Nhưng cũng không nên dằn vặt và quá xấu hổ.Có điều, những cơn đau không tha cho ông cụ.Bạn muốn nhìn thấy năng lực thực sự của họ được phát huy, họ được nâng cấp nhận thức và có những điều tâm huyết để đeo đuổi.Từng trang, từng trang…Mọi người đều gọi đó là thói chậm chạp, sức ì, thiếu bản lĩnh.Không chào mẹ à? Không biết mẹ có thấy một giọt nước mắt của tôi trào ra không.Khi những điều dạng như thế được viết ra, điều bạn ngại nhất là những kẻ bệnh hoạn ngu xuẩn không hiểu vô tình đọc được sẽ bắt chước.
