- Tôi đã suy nghĩ rất nhiều trên đường từ khu rừng Mê Hoặc về đây.Sid dần dần chìm vào giấc ngủ.Ông là người duy nhất biết rõ từng chân tơ kẽ tóc của khu rừng bao la này.- Đúng vậy, anh bạn thơ ấu của tôi.Đó là một giọng nói buồn bã và đau đớn.Chỉ có như vậy mới làm tan đi sự đa nghi, đố kị của nhà ngươi.Ông xúc động nhìn hiệp sĩ áo trắng một hồi lâu.Tôi vẫn nhớ cậu, dù ngần ấy thời gian đã qua.Cây Bốn Lá thần kỳ không? - Mụ hạ giọng một cách nham hiểm.Sid suy nghĩ về câu hăm dọa đó và sự việc mới xảy ra.