Trong công viên thì toàn ma cô. Nhiên liệu? Nói vậy thì chung chung quá. Có lẽ bạn sẽ phải xin lỗi độc giả vì những chỗ thật vội vã đâm dở tệ.
Khi mà bị trói lại sự tự do điều chỉnh, sự trói này lại âm thầm đồng lõa với cơn suy nhược gô cổ cả thân xác đầy hiếu động. Thường thì với sự đùa họ tin sái cổ như lúc cậu bé chăn cừu lần đầu hô hoán có chó sói. Có điều, bạn đã ngồi im rất lâu trong những năm cấp ba và đại học.
Độc giả đâu có ngu đến nỗi vơ đũa cả nắm. Nhiều khi bạn thấy rõ những giới hạn bị va đập bởi khát khao muốn làm được tất cả. Cả hai trạng thái đều như cơ thể không phải của mình.
Đôi lúc anh cảm thấy bị xúc phạm nặng nề trước những kẻ đồng hành coi nghệ thuật anh đeo đuổi là một mục tiêu thắng thua bất chấp thủ đoạn. Chỉ là một thứ cảm giác theo thói quen của kẻ cô độc, ít tiếp xúc. Vòng một cái đai qua người rồi bật máy cho nó rung dữ dội làm người mình cũng rung theo.
Khỏe theo nghĩa dẻo dai. Chứ cháu nhận thức được đấy ạ. Bạn không muốn rũ bỏ hoàn toàn để làm mới toàn bộ.
Thấy mình như một kẻ ngu si, trơ trọi, chẳng biết làm gì. Và một người nghệ sỹ muốn có một sự nghiệp lâu dài và phát triển ổn định khó có thể không quan tâm đến việc rèn luyện thể chất. Dễ dàng bắt quen với nhau và tạo không khí thoải mái sau vài lần cụng ly.
Nhưng ta đang có những trạng thái bệnh. Hoặc là các cậu chả thèm bận tâm giải thích làm gì, các cậu cứ ngẫu hứng. Sự cam chịu ấy khiến người ta đi đến những áp đặt khác hoặc sự phá phách nhân cách.
Hơn nữa, nó cũng biết bảo gì học nấy, cũng tự giác và lương bóng ném một tháng được ba trăm. Như một người đồng sở hữu biết điều. Khóc không phải chỉ vì giận dữ mà còn vì mình hèn.
Nếu giờ này tôi ở nhà, mọi người chắc đã yên tâm ngủ. Những năm ròng trên lớp học và giảng đường, bạn thường phải dỗ dành các ý nghĩ rồi đâu sẽ vào đó, sẽ được đẻ hết thôi, chịu khó đợi tớ. Tôi cho mình quyền vào sở thú những không cho mình bắt chúng biểu diễn với cái vé 2000 đồng rẻ mạt khiến chúng ngày càng xơ xác.
Tôi mong nó đọc nhiều hơn nữa, khi đó nó sẽ có suy nghĩ khác về gia đình, không như cái cảm xúc của một đứa trẻ không được nhiều hồn nhiên (dù nó vẫn hay tồng ngồng thay quần áo sau khi tắm trong cái phòng đã chốt cửa có mặt tôi và ông cậu). (Tôi còn nhớ, hồi ấy, hôm sau, đến lớp, giờ sinh hoạt đầu tuần, cô giáo chủ nhiệm hỏi tôi trước lớp: Hôm qua em đi đâu để mẹ phải tìm? Em đi chơi điện tử ạ. Tắm xong, chúng tôi mở cửa bước vào phòng xông hơi khô.