Rồi chợt nhớ ra, bác tiếp: Đúng rồi. Bởi nếu không bất bình, thì tai họa sẽ đến. Nhưng cứ thử viết xem, biết đâu làm được cái gì đó.
Trẻ con chui ra từ đâu nhỉ? Nách? Mồm? Không phải. Nhưng những ám ảnh về đời sống khiến bản thân ta đòi hỏi mình sống như một anh hùng. Và chấp nhận đời không phải trò chơi.
Bác là bác rất không hài lòng. Trí tưởng tượng của bạn vẫn va phải những bức tường lửa của đạo đức hay gì gì đó trong chính bạn. Có hôm tự nhiên nó nửa đọc nửa hát câu: Sinh ra tại đây-chết tại nơi này-còn đâu chỗ trống-cho lòng phiêu du.
Tôi sẽ còn góp thêm một vài gọng kiềm kẹp cho anh chết. Bạn nghe tiếng tít tít tít tít liên hồi từ nơi xa vắng. Để lỡ bác bạn có ập vào thì bạn vẫn thản nhiên viết rồi che tay hoặc từ từ gấp lại, rồi mở cuốn vở khác ra trước khi bác đọc được nội dung.
Hôm nay, tôi đã quyết định đến đó. Họ chiếm tỷ lệ một trên hai lăm khán giả, hoặc một trên năm mươi gì đó. Oan không kém từ đạo đức chiếm đến hai phần ba dung lượng thuật ngữ đạo đức giả nên vì chữ giả mà bị ghét nhau ghét cả tông ti họ hàng.
Có lẽ là phim hình sự. Nói đây là cuộc chiến thì to tát quá. Với cái mà họ có trong tâm hồn, bạn nghĩ phần đông sẽ không coi thường bạn nếu có đủ dữ kiện.
Còn chưa kể đến cái đuôi đèn tức là dây điện màu đen cắm vào sau gót chiếc ủng chạy khuất vào sau cánh cửa mở sát tường. Có thể chửi bậy, làm bậy bậy hơn bất cứ kẻ thô bỉ nào. Đường phố phía bên kia ném sang tiếng còi xe.
Bạn không nghĩ sự suy kiệt này chủ yếu do chạy nhảy quá sức mang đến. Cả nước mũi, chảy dài qua môi, rỏ xuống tong tỏng. Mẹ kéo tóc bạn một lúc không ăn thua, đành sang phòng bên nghỉ trưa.
Thôi, đứng dậy xem tí đã. Nó trơ trẽn và thản nhiên đến độ bạn muốn xông vào đánh nhau với nó, muốn biến thành một thứ âm thanh man rợ hơn để đè bẹp nó. Thêm nữa, biết công nghệ cao không đồng nghĩa với được giáo dục và tự giáo dục tốt (có người biết công nghệ cao không biết điều này).
Trọng tâm lại chuyển sang câu hỏi: Mình viết có hay không? Cho chuông báo thức kêu, thò tay tắt. Ê này tôi, cười ít thôi chứ.