Nghe thấy thế tớ cũng cảm thấy an tâm.James tự hỏi không biết có phải nguyên nhân là do nhân viên từ chối làm thêm việc hay không.Tớ rất ghét những thứ đó.Đôi khi nhớ lại, anh mong mình không bao giờ phải trở lại quãng thời gian trước đây.- Tớ không muốn lặp lại tình huống lần trước, vì thế tớ chọn cách nói khác.Mặt khác, anh cũng nhận thấy khối lượng công việc đã giảm bớt.- Cậu có còn nhớ tâm trạng của cậu khi lần đầu đến gặp tớ để than vãn về những nỗi khốn khổ trong việc quản lý không? Theo tớ nghĩ thì khi ấy cậu không đủ kiên nhẫn để nghe hết một mạch những điều này! Nhất là cậu cũng chưa thể ứng dụng tất cả ngay được.Thế mà anh chỉ tập trung vào việc hướng dẫn công việc sao cho rõ ràng và chính xác, đến nỗi quên cả dặn dò nhân viên về thời hạn hoàn thành công việc.Nhưng từ khi làm quản lý, anh không chỉ phải hoàn tất công việc của mình mà còn có trách nhiệm đối với hiệu quả làm việc của các nhân viên cấp dưới, theo đúng yêu cầu của công ty.- Dĩ nhiên rồi? - Jack có vẻ hơi ngạc nhiên - Cậu thắc mắc gì nào?
