Chẳng có gì để thấy xót thương. Nơi mà dù thể xác đang trong trói buộc, những hoạt động sống trong nó vẫn có thể tự do. Người ta đã bị vô số những cái mũ luật pháp, nguyên tắc, tư tưởng… chụp lên đầu.
Lần đầu tiên bạn thấy bố hung dữ. Nhất là một khuôn mặt cũ. Cái sịt mũi không còn là cái sịt mũi do bị cảm.
Cứ nghe em nói, bất kể điều gì, thậm chí, nghe sự im lặng của em, anh cũng đều tìm thấy ý nghĩa cuộc sống trong ấy. Giá là ở một thời điểm khác, bạn cũng sẽ khó có thể không phấn chấn. Nhưng tao, à tớ, à không, tao cũng đang chơi.
Nhu cầu thẳm sâu đối với văn học trong mỗi con người vẫn luôn là một nguồn mỏ lớn chưa được khai thác, chưa có nhiều cách khai thác. Nhưng mà buồn… Ờ, thì cho buồn một tí. Bạn sẽ không trình bày nhiều.
Mỗi con người trong Loài Người. Tắm xong, chúng tôi mở cửa bước vào phòng xông hơi khô. Khao khát được đụng chạm với giới khác không thường trực hoặc bị việc khác lấp đi.
Nhưng thường thì bạn không chiến thắng nổi cảm giác chán ngán. Bên trái nó, cái bàn, nghĩa là bên phải bạn, có một chồng sách chừng 5 quyển được photocopy và đóng lại nên khá dài. Vì bạn có là thiên tài (thơ) hay không, với họ, không quan trọng.
Họ cũng cần lòng hy sinh của bác lắm. - Vậy mà tôi cứ định sẽ làm cho ông phải xấu hổ cơ đấy. Nhưng họ chắc vẫn có cảm giác thất lạc những khao khát của mình.
cũng như không biết trong chính ý nghĩ này cũng âm ỉ một phiên tòa Chào chị, em cảm ơn, đi ra. Cuối cùng thì nó cũng qua đi yên ổn và bạn còn chưa viết xong.
Ta là tất cả không, tất cả là tất cả không, mình tất cả ngộ mà tất cả không ngộ cũng là chơi. Dù mọi người đang đợi cơm ở nhà. Để hồi phục và phát huy sức mạnh thực sự.
Nhưng nếu họ chỉ biết vài thông tin lệch lạc… Bạn hơi buồn (và trách mình một chút xíu) khi không đủ niềm tin vào lòng bao dung cũng như sự đào sâu của họ để cảm giác khác điều này: Dễ họ nhìn bạn với ánh mắt thương hại xen chút trách móc. Xé chừng chục trang thì bác tôi lên. Việc quan tâm trước nhất là thoát ra khỏi tình trạng này nên đầu óc rối tung.