Tôi không bao giờ trì hoãn công việc của ngày hôm nay sang ngày hôm sau. Chỉ cần chặt bớt các nhánh cây nữa là xong rồi. - Mọi người bình tĩnh nào! Ta vẫn chưa nói hết mà.
"Thật là một thứ bụi bặm nhớp nháp, khó chịu!" - mọi người càu nhàu. Tôi đã ra đi và không bao giờ trở lại. Một cái cấy khổng lồ, già cỗi chiếm lấy tầm mát chàng khi đến nơi.
- Ta đã nói là CHƯA BAO GIỜ rồi mà - thần Gnome bực bội hét lên rồi quay đầu bỏ đi. Nhưng sau đó các đối thủ cạnh tranh xuất hiện ngày càng nhiều và thế là lượng sản phẩm bán ra của công ty tôi bắt đầu sụt giảm. Chàng chỉ có thể nhét đầy hai túi lớn treo lên yên ngựa, nhưng bấy nhiêu đó thôi cũng đủ giúp chàng bón được một mảnh đất nhỏ phì nhiêu tươi tốt.
Thế nhưng chẳng ai có thể đưa ra cho chàng một câu trả lời thỏa đáng. và nhìn, nhìn thêm này. Nhận ra Nott, anh mừng rỡ:
Ai cũng mong muốn có được may mắn và thành công. Thật không dễ dàng gì cho ông khi phải một lần nữa nhớ lại tất cả những chuyện này. Sự may mắn này không giới hạn về mặt không gian lẫn thời gian.
Sao nó vẫn không đến với ta?" Tuyệt vọng và không còn tin vào mình nữa. Dù chỉ ngủ được trong chốc lát, nhưng trong giấc ngủ chàng lại mơ thấy Cây Bốn Lá thần kỳ.
Chắc có lẽ sau khi thay đổi đất mới thì điều phải làm tiếp theo là cung cấp nước cho nó. Sau năm tiếng đồng hồ rong ruổi trên lưng ngựa, Nott nghe văng vẳng đâu đây tiếng thác nước đang chảy. Thật vậy, những người mong muốn có may mắn luôn tin rằng họ có thể tìm thấy nó dễ dàng mà không phải mất nhiều công sức gì.
Vì thế nếu cứ tiếp tục đi tìm nó thì hẳn sẽ là một điều vô ích. Trước khi ngủ, chàng nghĩ về sự quan trọng của việc không thay đổi mục tiêu của mình vì mục tiêu của một người nào khác. - Ta còn đang suy nghĩ.
Giọng hát của chúng sẽ giúp hút bớt nước trong hồ vào ban đêm. Ngày mai Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc trong. - Thưa thần Sequoia - Nữ hoàng của các loài cây đáng kính.
Nhưng lần này bà không cần nghĩ ngợi gì lâu cả vì bà biết câu trả lời quá rõ. Sid bắt đầu leo lên các cây trong khu vực đã chọn. - Thì ra chuyện là như vậy.