Hãy bắt đầu lắng nghe tiếng nói trong đầu bạn thường xuyên hơn.Chẳng phải vấn đề là học cách sống chung với chúng chứ không cố gắng tránh né chúng đó sao?Sẽ không có “căn phòng nào nếu không có nó.Sự chất chứa thời gian trong linh hồn cộng đồng và tâm trí cá nhân con người cũng lưu giữ vô lượng khổ đau còn đọng lại của quá khứ.Chỉ có bạn mới có thể khoan thứ được.Còn gì bình thường hơn? Thế nhưng vô phương chốn chạy, không còn ngõ thoát.Năng lượng này chính là nguyên liệu của cái gọi là thực tại vật chất.Đến các giáo đường, bạn có thể nghe các trích dẫn từ sách Phúc m như “Chớ lo lắng chi đến ngày mai, vì ngày mai sẽ lo cho việc ngày mai”, hoặc “Không ai đang làm việc ngoài đồng mà quay về nhà lại xứng đáng được vào Nước Thiên Chúa”.Có một chỗ dành cho tâm trí và kiến thức thuộc tâm trí.Vì bản thân mình, bạn sẽ biết rõ sự thật về điều này.
