Thế là có cớ mời anh ta chiếc kẹo. Trận trước thắng, thành phố Hồ Chí Minh có đến trên dưới 500 ca tai nạn giao thông, gấp năm lần bình thường, mấy người chết. Nhưng trong đời sống thì tôi dễ phức tạp hoá vấn đề.
Mỗi người thường chỉ va chạm với một mảnh vỡ trong chiếc gương bạn. Họ nào có tội tình gì. Lúc ấy, mẹ sắp đi làm, mẹ xuống bếp thấy thế, mẹ bảo: Sao con lại đốt sách đi? Im lặng nhìn ngọn lửa.
Mà tôi chỉ cần những người biết điều. Và cuộc đấu tranh hiện tại của bạn là với chính những người thân. Hoặc là các cậu chả thèm bận tâm giải thích làm gì, các cậu cứ ngẫu hứng.
Và bi kịch đó là bài học vỡ lòng cho kẻ viết nhiều hơn mức để chơi. Chả phải bổn phận gì. Bắt đầu từ đâu? Từ cái ngay trước mặt: Tờ lịch.
Rồi ráp nối thành một câu chuyện hay một cái gì đó. Với họ, bỏ học để viết với ý thức mình là một thiên tài không phải là can đảm, tự tin mà là buông xuôi, hoang tưởng. Món nợ đời lớn nhất của đời người là tình cảm.
Nếu bạn bị mắc lỡm ngay ở những bài lựa chọn thật ảo đầu tiên, bạn thường khó tránh khỏi lựa chọn sai. Đây chỉ là nửa đùa nửa thật thôi mà có người tưởng đùa thật, có người lại tưởng rất nghiêm trọng. Nhưng nó còn nhiều việc mà cái tuổi đó khó tự điều tiết hợp lí: Học chính, học thêm, tập luyện thể thao (khá chuyên nghiệp, ăn lương).
Sợ những người phụ nữ gần gũi mình sẽ yêu mình, sợ yêu mình họ sẽ sớm thấy khổ nếu họ không có một bản lĩnh cao cả. Nghĩa là không đứng trên người khác. Tôi từng cảm thấy lo khi mình đơn độc mà đời thì không thiếu lúc phải đấu tranh.
Cháu biết cháu sai nhưng chú cho cháu xin lần này, cô cháu ra không thấy cháu lại đi tìm. Bạn bảo bạn không học được ở trường, bạn vừa không hứng thú tí ti vừa đau mắt đau đầu. Sự thai nghén tương lai lúc nào cũng đứng trước rủi ro băng hoại.
Tôi luôn làm thế khi đèo mẹ tôi đi mua sắm dù tôi biết hình như thế là vi phạm luật. Nghĩ có vẻ khúc chiết. Ba ngày sau, giờ này, tôi sẽ trở lại.
Tôi tin cuộc sống với tiến độ phát triển sẽ khiến nó mở mang hơn. Nhưng còn chỗ nào không đau nữa đâu. Tôi biết ông rất yêu vợ.