Và chỉ giữa tháng 9 năm 1991 đến tháng 8 năm 1994 đã có đến 236 hịc sinh tự tử hoặc có ý định tự tử. Những người khác là để cho ta coi như một tiêu chuẩn so sánh và chỉ có thế mà thôi. Thế nhưng đau đớn là một phần cần thiết của sự phát triển.
“Hãy múa cho tôi xem nào”, nhà biên đạo múa trả lời, nhưng chỉ sau hai phút thì ông ta lắc đầu và nói: “ Không, không, không ! Cô không có đủ năng lực đâu”. Nếu không, bạn đã biết mình phải có lụa chọn nào. Hiện nay công ty Securiforce là công ty số 1 trong linh vực này với hơn 3700 nhân viên nam.
*/Phía bên phải của Handel bị liệt khi ông sáng tác tác phẩm vĩ đại nhất của mình, bản hợp xướng “Hallelujah”. Ở trường, tôi muốn được nổi tiếng. Sự tồn tại của chúng chứng tỏ chúng đóng một vai trò hiển nhiên trong xã hội chúng ta .
Trò chơi yêu thích lúc còn bé của anh là MẠO HIỂM. Lần nọ, có một cô dâu nhận được quà cưới là một chiếc ô tô! Trên chiếc kính chắn gió là một tấm thiệp với lời chúc là : “Với tất cả tình yêu dành cho con, mẹ và “kẻ nghèo túng””. Người bị thất bại lần nầy chính là người có uy tín lớn nhất trong cộng đồng Hindu của ông.
Lúc 12 tuổi, được sự cho phép của cha mẹ, ông quyết định di cư đến Cehu và sau đó đến Manila, Philipipines. “Nếu tôi được sống đến tuổi “cổ lai hy”, liệu tôi có được một ít sức hấp dẫn, chủ nghĩa cá nhân và sự thông minh để không bị thải hồi khi tôi đã trở nên tiều tụy, kiệt sức và yếu ớt nhưng lại là hàng hiếm, được nâng niu như một món đồ cổ đặc biệt?”. “Đau khổ đến để làm cho con người trở nên cao quý, để gội sạch tính nông cạn và để mở rộng tầm nhìn.
Tôi quá bận rộn nên chẳng còn thời gian đâu để tội nghiệp bản thân. Nhiều câu trả lời được đưa ra nhưng ý kiến nhiều nhất vẫn là: “ Người đó không bơi được”. Bản án của ông được giảm xuống thành tù chung thân và sau đó ông được đưa lên máy bay sang Mỹ.
Tiến sĩ Vanchai Vantanasapt, sinh ran gay sau khi chiến tranh thế giới thứ 2. Vấn đề là ở chỗ mức tiêu tốn năng lượng mỗi ngày của chúng ta ngày càng giảm. Cửa hàng của bà cũng bị cháy cùng với số hàng dự trữ.
Một vài ngày trước khi anh mất, tôi đã đến gặp anh. Họ được yêu cầu tự mình đưa ra quyết định nho nhỏ về cuộc sống hàng ngày của mình . Tôi không còn bất cứ lí do nào để phàn nàn.
Một ki lo titanium được đưa vào cánh tay và vai của bà để giữ chúng dính lại với nhau. Lúc đầu, bà phải nợ nhân viên của mình tiền lương hàng tháng nhưng thay vào đó, bà nấu ăn cho họ mỗi ngày. Hiện nay, ở độ tuổi 78 bạn vẫn có thể bắt gặp bà làm việc rất muộn ở văn phòng trên đường Pioneer, thành phố Mandaluyung, Philippines.
Năm 1970, tôi 20 tuổi. Tương tự như trong kinh doanh,đừng bao giờ cảm thấy cay đắng . Không việc làm, không tiền bạc.