Đến mức đó thì đời ta có thể như đời sống trong tù và không phải là của ta nữa.Bạn phải bảo vệ lòng tự trọng của bạn.Nếu người ta không có cách nào sống với số tiền người ta có thì có thể kiếm thêm một chút nữa bằng cách này hay cách khác.Nếu phân tích kỹ thêm lòng mong mỏi, bồn chồn đó thì ta sẽ thấy nguyên do ở điều này: ta luôn luôn tự cho là phải làm thêm cái gì ngoài bổn phận của ta.Nhưng bây giờ tôi già rồi và nghỉ hay không là tùy tuổi tác.Có nó, làm cái gì cũng được; thiếu nó, không làm được việc gì cả.Nhưng thế nào bạn cũng phải chú ý tới bổn phận đó vào một lúc khác.Mặc dầu vậy, ông ta vẫn nhất định coi những giờ làm việc từ 10 giờ sáng đến 6 giờ chiều là khoảng thời gian chính trong ngày, còn 10 giờ trước và 6 giờ sau khoảng đó là phụ, chỉ như một đoạn mở và một đoạn kết vậy thôi.Hôm đó, bạn không bỏ ra 45 phút để sửa soạn đi ngủ.Bạn săn sóc thân thể, trong và ngoài; bạn dùng cả một đội quân, từ anh bán sữa đến chú đồ tể để bao tử bạn khoan khoái.
