Đúng là đồ trẻ con phải làm ông cụ non. Hơi lạ (với tôi) là khi cháy hết, những con chữ còn đọng trên nền tro xám chì tự dưng nhỏ đi. Nói nhiều câu làm cả nhà bật cười.
Nàng nằm nhớ người yêu cũ. Nhưng là lợn thì rất hay tự hào. Không biết nên viết tôi mới 21 tuổi thôi à hay đã 21 tuổi rồi ư.
Với khả năng lí luận của bạn, bạn hoàn toàn có thể bác bỏ cảm giác tự ti và đầy mặc cảm ấy. Anh đừng uống nhiều cà phê nữa, hại lắm. Đơn giản bởi đời sống vốn dĩ đã quá tàn nhẫn.
Vừa gỡ xong mối này lại rối mối kia. Là thích cái gì thì làm cái đấy. Một vài người cùng đội bóng, một vài người lạ.
Vấn đề cốt lõi là tài năng quyết định chất lượng tác phẩm chứ không phải khỏe hay yếu hay cách phục sức hay trạng thái tinh thần bệnh hoạn. Còn kiêng nể làm gì, họ hiểu nhau khá rõ rồi. Không cất đấy, làm gì được nhau.
Chúng thường là những việc vô danh và ít ai để ý thống kê. Tôi 21 tuổi, chưa hy sinh được mấy tí, chưa cống hiến được mấy tí. Còn điên hoặc chết ư? Nói dối.
Bác đùa lại: Sức cháu có đánh được nó không. Cái bài viết mà ban đầu tôi định viết một cách chua cay và trắng trợn. Trước lúc bác tôi xuống, mẹ tôi lên, thì tôi xuống.
Không khác nào nhổ nước bọt vào mặt một đứa trẻ vô tội. Bật dậy ngay là tỉnh thôi. Đúng vào lúc họ cần một niềm tin.
Còn em thì cứ thương hại anh, giả vờ như mình là một cô nai vàng ngơ ngác. Để có những sự phân biệt rõ ràng hơn giữa nghệ thuật và đời sống. Và có lẽ ở trong trạng thái và hoàn cảnh này, nghĩa là có bệnh và dở dang việc, bạn hơi buồn thêm vì không thấy hào hứng cũng như khó hòa cùng niềm vui hiện tại của dân tộc.
Không bắt nạt nổi con gái thì nó bắt nạt chó mèo… Trong lòng thằng con trai nào cũng đầy ức chế và bất mãn. Bạn nghe tiếng tít tít tít tít liên hồi từ nơi xa vắng. Hắn chỉ không có thời giờ làm tuốt tuồn tuột.