Cứ thế mà đứng, mà quanh quẩn, mà những cơn đau lộ diện dần, mắt hoa đi. Chả hiểu họ làm thế để làm gì. Cười mãi cả đời không làm nên trò gì, lại làm người khác khóc.
Hạnh phúc với mỗi lần lấy can đảm mượn đồ dùng học tập của nàng. Khi mà đã lớn đầu cả rồi. Chơi là giữ kín mọi điều mình biết.
Khi thường thường, họ vẫn nhầm lẫn giữa lúc bạn thật và lúc bạn đùa. Tiếng nhạc xập xình bên ngoài hắt vào không làm mất được cái hay của chim hót. Hoặc là chúng sẽ trở nên gian dối.
Vào nằm chôn mình trong suy nghĩ. Ai có lương tâm và danh dự của người nấy. Nếu họ hỗ trợ tốt cho nhau về vật chất và tinh thần, đời sống sẽ trở nên phong phú, hạnh phúc và phát triển đến tầm cao.
Chúng ta luôn bị lừa và phức tạp hóa vấn đề (như một sự vô lí một cách hợp lí của đời sống) bởi ngôn ngữ và những cái tên. Và trở lại chiếc bàn bé nhỏ kê ở góc phòng… Đây là một sự tham lam.
Bạn có cảm giác vừa ham muốn vừa sợ hãi độ sâu của nàng. Và bào chữa cho mình bởi sự chăm chỉ lo toan trong sự thiếu tri thức. Cho đến giờ phút này, trên thế gian này, tôi vẫn là một kẻ hèn.
Thậm chí, không viết kịp, ông đọc vào máy ghi âm. - Thế thì vẫn phải về để mẹ khỏi mong chứ. Rôm rả, anh họ lại đem vài giai thoại về bạn ra kể: Một hôm trời lạnh ơi là lạnh.
Ông sợ làm ướt lạnh khuôn mặt nàng. Thiên tài rốt cục chỉ là một niềm an ủi, một lí do mơ hồ, một tấm áo giáp tâm linh dụ dỗ bản thân cho cái việc quá sức của một tài năng mà bạn đang làm. Nên cứ phải từ từ từ từ.
Hai bên dè chừng nhau. Bố mẹ con cũng buồn. Bác gái: Hôm nay hai giờ chiều bác mới ăn cơm.
Là lặp lại nhàm chán, là luôn luôn sáng tạo. Bạn gượng dậy, rửa mặt đánh răng. Mà em lại chẳng thể sưởi ấm hết hồn anh.