Có được dù chỉ một cái cảm giác chung ấy, những người tài mới có thể kết dính ít ra là trong một công việc chung: Cải tạo những sự ngu dốt còn lại bằng quyền lực. Thường thì trí tưởng tượng đã nhàm không đem lại nhiều xúc cảm. Ngoan ngoãn như một chú thỏ.
Hoặc biết nhưng không rõ. Tất nhiên là trừ chuyện đẻ ra những đứa con giống nhau. Sức khỏe phải tự mình giữ.
Sang Trung Quốc, sang Thái Lan đi. có một đứa bị nằm trần truồng trên sàn lạnh cho đến sáng mà chẳng đứa nào đoái hoài vì nó trơ trọi không kẻ thân thích suy ra không có tiền và thế là chỉ đến lúc nó sắp chết thì sợ hậu họa bọn mày mới chịu xúm lại Đừng nhầm bạn với tôi.
Trọng tâm lại chuyển sang câu hỏi: Mình viết có hay không? Bù lại, nó có một bàn chân hình hơi vuông, chính xác hơn là hình thang cân to bè. Là lạnh tanh suốt những miền oan trái và khóc khi lỡ để rơi một ánh nhìn.
chờ cô giáo dạy thêm tiếng Anh trong những buổi trưa cánh đồng ngập nắng đầy châu chấu cào cào và những mương nước ăm ắp cá Tôi từng sợ sự ra đi, sự kiếm tiền, bon chen sẽ cướp mất thời gian mình giành cho tranh đấu, tranh đấu bằng cách viết. Tôi lẳng lặng ra về.
Nếu mai này có dịp làm phim, tôi nghĩ, đó là một cảnh quay không tồi. Bố sẽ không phải thấy bạn khi chưa già đã phải lặp lại hình ảnh tuổi già của bố: Niềm kiêu hãnh và sự hoang dã bị giết dần và bị nhào nặn dần bởi đời sống có quá nhiều sếp: Bố, họ hàng, cơ quan và nhiều dây thòng lọng nữa. Thích làm cả cái mình không thích.
Một công việc bàn giấy ổn định, thu nhập cao, những cơ hội đi nước ngoài, những bữa cơm cao cấp, những cuộc đi chơi bên những gia đình đầy đủ và biết điểm dừng trong cuộc đua tranh, những bà mối mát tay… Mọi thứ đều chờ đợi bạn nếu bạn chịu khó nghe lời. Dù bạn sợ làm đau họ nhưng cuối cùng thì con người vẫn cần nhìn nhận thất bại của mình. Người rỗng như không có lực.
Chơi là làm một bài thơ hay để được chửi. Hồi lâu, nàng bảo: Anh có chuyện buồn gì thế?. Thà tát mình còn hơn.
Tỏ ra e thẹn hay đạo mạo càng khó va chạm và dễ bị dắt mũi. Và tôi và xung quanh sẽ thôi cảm giác về em nữa. Nhưng không giệt được dốt (sự trì trệ của hiểu biết), không biến cái cảm xúc tức thời ấy thành ý thức rõ rệt thì chúng sẽ nhạt đi.
Có một chị vào hỏi mua giấy gì gì đó, không nghe rõ, hỏi lại, à, giấy vệ sinh. Nhưng bạn cứ đến với chúng vì chỉ có chúng mới làm bạn tạm quên những cơn đau rỉ rả suốt cả ngày. Và chà đạp lên sự chân thật cũng như khao khát chính đáng của mình.