Lồn Đụ

Se đầu vú em họ đang ngủ

  • #1
  • #2
  • #3
  • Giữa chúng tôi, những người thân, có một cuộc chiến, bên này nhân nhượng, bên kia càng lấn tới. Nhà văn nhìn thấy trong mắt nàng một vẻ chăm chú tinh nghịch. Tôi từng sợ sự ra đi, sự kiếm tiền, bon chen sẽ cướp mất thời gian mình giành cho tranh đấu, tranh đấu bằng cách viết.

    Tôi kệ tôi dắt tôi đi. Nhưng họ không nhận ra để vượt qua hoặc lờ đi. Nên bất cứ kẻ nào có ý định ngăn chặn mục tiêu tối thượng và cao cả đó của tôi là đi ngược lại lợi ích chung của nhân loại.

    Tài năng của người nghệ sỹ mới quyết định cái hay chứ không phải do mục đích, đề tài hay cái cảm giác khi sáng tác. Khi hắn chọn sự sáng tạo này thì hắn biết đời sống sẽ bị ảnh hưởng như thế kia và ngược lại. Không ngủ cũng phải nằm.

    Tuy nhiên, không phải lúc nào cũng có thời gian mở tủ đọc lại. Nhưng cứ thử viết xem, biết đâu làm được cái gì đó. Bởi vì họ bị trò đầu độc âm ỉ của tên phố xá bẩn thỉu làm mụ mị phần nào.

    Những suy nghĩ chúng rất rành mạch và trôi chảy. Ôi, thói quen của con người. Và bào chữa cho mình bởi sự chăm chỉ lo toan trong sự thiếu tri thức.

    Những chuyện như thế về những thằng lấy đờ mẹ làm câu cửa miệng hay làm mọi người phá lên cười. Bên cạnh những cơn đau thường trực thì bạn cũng tạo được cho mình một sự thanh thản tương đối. Thứ mà tôi hay bẻ bai.

    Bác bạn đã ma sát nhưng lại quên sự ngừng nghỉ, đứng im tương đối bồi đắp năng lượng cho mình để va đập đúng những góc cạnh cần thiết. Biết yêu thương để được yêu, đó là mong muốn của bạn với những người nghệ sỹ. Bầy rắn với những con rắn ăn lẫn nhau, đến con cuối cùng nuốt được tất cả thì lại vỡ bụng vì bội thực.

    Và hiện sinh là một thứ mà những kẻ cầm quyền rất khoái. Khi ấy, nếu còn đi bộ chắc bác và bạn được lên vỉa hè chứ bác bạn không thỉnh thoảng phải kéo tay bạn tránh xe như bảo vệ một chú gà con. Biết là cái ấn tượng ấy chẳng hay ho gì.

    (Nhưng bây giờ tôi thấy, thực ra, mẹ rất mạnh). Tôi chỉ muốn gỡ ra khỏi chuyện này càng nhanh càng tốt. Hoặc bác sẽ chỉ đọc một chút và gập lại ngay, bác sợ, không thèm đối diện với thứ tà mà, đại nghịch bất đạo này? Cái thứ mà bạn đã cố viết một cách bình thường, chân thật và kiềm chế nhất.

    Bạn vừa nghe vừa kiểm kê lại những ý nghĩ hôm qua… Hồi lễ mừng thọ ông bà nội, bạn được giao nhiệm vụ thay mặt các cháu phát biểu, bạn có hứa sẽ học tốt và nên người, không ăn bám nữa sau vài năm. Ăn xong lên giường nằm, nghỉ tí để chuẩn bị viết.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap