Và thực tế là chúng ta đã cố ghi nhớ số điện thoại đó.Cicero muốn lên phòng ngủ đẹp đẽ của mình ở trên gác nhưng không thể.Họ tiến về phía tôi và tán tụng những câu đại loại như: “Ông có trí nhớ thật tuyệt vời!”, “Ông nhận ra mình có trí nhớ kì lạ đó từ bao giờ vậy?”, “Mọi người cảm thấy thế nào khi biết ông có khả năng nhớ mọi thứ?” Những lúc như vậy tôi chỉ mỉm cười.“Vậy tôi nên kết luận thế nào?”, bạn có thể hỏi, “trí nhớ của tôi kém thế sao? Tôi hiểu! – đó cũng là lý do tôi đọc cuốn sách này mà.Tình huống này xảy ra ở hầu hết các cuộc trò chuyện.Chiếc túi biến thành loại keo dính nhầy nhụa khủng khiếp.Ở các chương tiếp theo, chúng ta sẽ đi vào phát triển sự thành thạo này.Chúng ta phải nhận thức được tình huống sự việc.Thật bực mình! Cuốn sổ đó đang ở khách sạn… Chúng ta sẽ phải quay lại vào dịp khác vậy…” Thực ra bạn không cần phải quay lại và mất thời gian làm gì.Ta hoang mang khi ai cũng có thể hiểu lời thầy, còn ta thì không theo kịp.