Nếu ông không làm như vậy thì người ta sẽ mời ông ra và như vậy là đáng lắm. Anh Emile săn sóc đủ mọi bề. Và từ đó hai người thành cặp tri kỷ cho tới khi ông Eastman mất.
Trẫm đã chẳng nói rằng Trẫm và ngươi bổ sung lẫn cho nhau sao?''. Franklin đã khuất một trăm rưỡi năm rồi mà triết lý của ông vẫn còn có những kết quả dị thường. Ông nói, ngày nào ông cũng đọc nó, vì tin tức đầy đủ, rõ ràng, vì báo không lợi dụng những bản tính đê tiện của quần chúng, và vì những bài xã thuyết rất giá trị.
Những lời khuyến khích của bà thay đổi hẳn đời đứa nhỏ. Trước khi rầy nó, xin bạn đọc bức thư sau này của văn sĩ Livingstone Larnod. Tại sao người ta nhãng bỏ khoa tâm lý thực hành như vậy mà nhồi biết bao những môn vô ích khác.
Sáng hôm sau, ông Schwab trở lại. Chính tôi cũng đã học chút ít về thuế má, quốc khố. Ông truyền cho bạn lòng tin chắc, sự bạo dạn, sức mạnh, làm cho bạn thay đổi thành một người khác.
"Mới trông thấy tôi, ông Mahomey nói, ông S. 2- Giữ nụ cười trên môi 3- Xin nhớ rằng người ta cho cái tên của người ta là một âm thanh êm đềm nhất, quan trọng nhất trong các âm thanh. - Tôi tưởng ông ấy hơi cụt hứng vì ông ta từ xa lại cốt ý là để "xài" tôi cho hả.
4- Kẻ phú quí tới bực nào mà không có nó thì cũng vẫn còn nghèo; còn kẻ nghèo hèn tới đâu, mà sẵn có nó thì vẫn còn cái vốn vô tận. Nhưng Carnegie nhớ ngay bài học con thỏ. Họ ký một tấm chi phiếu một triệu đồng, hoặc viết một bức thư tiến dẫn ta với Hoàng đế Ba Tư rồi vinh hạnh đưa cho ta.
Nó muốn giết người là giết, không vì một lý do gì hết". Mới rồi, làm xong một công việc gấp, tôi gởi ông ấy coi. Ông ngắm nghía từng bộ phận nhỏ một, từ nệm ngồi cho tới cái khóa cửa, tới thùng xe, nhất là những chi tiết nào do ông Chamberlain sáng tạo cho tiện lợi, thì ông cứ muốn ghi nhớ lấy và chỉ cho bà Tổng thống, cho nữ Bộ trưởng lao động Perkins và cô thư ký riêng của ông.
Nhưng máy của ông nóng hơn vậy nhiều. Ông ấy tính cách giúp tôi mà tính cách "bóp" tôi. George Washington bắt mỗi người phải xưng tụng ông là: "Huê Kỳ Tổng thống Đại nhân".
Còn có cách gì chê bai một người có giọng mềm mỏng như vậy nữa? Kinley hay một Lincoln. Và, tức thì, không kịp nghĩ ngợi gì hết, tôi đã thấy tôi ngồi vào hội, lần đó là lần thứ nhất trong đời tôi.
Cho nên tôi muốn rằng ngày mai các anh lại. Họ có cảm tưởng bị bỏ rơi và không thèm giữ một mảy may cảm tình với một hãng đã đối đãi với họ khiếm nhã như vậy. Ông cười lớn: "Tại các ngài không sành ăn.