Thậm chí điều này rất tệ hại khi người khác trông bạn thật buồn cười và lố lăng. À! Anh không nên lấy tên là Larry Zeiger nữa. Tất cả chúng ta đều có ông bà, cha mẹ.
Bạn sẽ không bao giờ phải bất an hay hối tiếc. Chúng tôi chỉ còn biết kêu trời, không biết những người nghe đài hôm ấy có kêu trời hay không… Tôi là người phát biểu sau cùng.
Thật là khó khăn và rắc rối. Tôi trả lời: Tôi không có đề tài nào cả. Tôi đã nói mặt trái của vấn đề, những điều ngoài dự đoán.
Tôi hỏi làm thế nào mà ông giữ được vẻ tươi tắn như thế, Lasorda bình thản nói rằng: Ngày tuyệt vời nhất trong đời tôi là ngày đội Dodgers chiến thắng, và cái ngày tuyệt vời thứ hai trong đời tôi là khi đội bóng nhận được những kinh nghiệm quý báu từ một trận đại bại! Và thật tuyệt nếu bạn đang sống một mình, bạn có thể nói vô tư, nói sảng khoái… bất cứ lúc nào! Thỉnh thoảng tôi cũng hay làm như vậy. Bây giờ mới tháng giêng! Tôi đồng ý.
Cuối cùng cũng nghe thấy giọng nói của phát thanh viên đài ABC trong điệu nhạc tèng teng quen thuộc: Và bây giờ là 5 phút giải lao của Chương trình Don McNeills Breakfast Club. Khi còn trẻ bà từng gặp mặt tổng thống Abraham Lincoln. Anh ấy là một người không bao giờ biết nghiêm khắc và chán nản, luôn là một cây kể chuyện tiếu lâm ở các buổi tiệc, một diễn viên hài trên sân khấu, trên truyền hình, ở các chương trình tạp kỹ.
Nhưng thật sự tôi đã bỏ phiếu cho ông. Là một người có thể đọc diễn văn thao thao bất tuyệt dù có chuẩn bị trước hay không. Tôi rẽ cánh sang phải.
Nhưng rồi lòng nhân ái vô bờ bến trỗi dậy, và tôi quyết định không nói ra một cái tên nào cả. Từ ngữ, điệu bộ, cách nói… tất cả đều do bạn sáng tạo. Không có gì làm họ mất tập trung khi đang nói.
Câu chuyện cười đến một cách tự nhiên và bất ngờ mới đem lại nhiều hứng thú. Cố lên nào Larry! Và tôi chợt nghĩ ra một ý. Và nếu có sự chuẩn bị chu đáo, am tường về khán giả, cách nói ngắn gọn sắc sảo, bạn sẽ trở thành một nhà diễn thuyết thành công trước một hội đồng vài mươi người, hay trước một hội nghị quốc tế được truyền hình trực tiếp.
Rồi Rogers nói thêm: Dĩ nhiên các bạn sẽ thắc mắc làm thế nào mà tôi đun nóng Đại Tây Dương lên đến 212 độ Fahrenheit được. Muốn làm được điều này, không còn cách nào khác hơn là phải biết lắng nghe. Với tôi, ngôn ngữ điệu bộ cũng giống ngôn ngữ nói vậy.
Tổng thống Clinton, người mà tôi được dịp phỏng vấn trong buổi lễ kỷ niệm năm đầu tiên của nhiệm kỳ làm tổng thống ở Nhà Trắng, đã nói ý tương tự của nhiệm kỳ làm tổng thống một quốc gia. Có người còn dùng những tiếng lóng và cho rằng vậy mới thời thượng, mới oai. Hãy làm chủ những gì bạn thật sự muốn diễn đạt.