Nhiều cái oan mà chán không thể mở miệng ra rửa được.Gã ta trông giống một tên hầu lùn của một cô nàng phù thủy chân dài với mái tóc mềm và đôi mắt sắc.Nhưng cũng không nên dằn vặt và quá xấu hổ.Cũng chẳng có gì lạ kỳ để tả.Có lẽ chỉ viết đến đây thôi.Nhưng tôi vẫn tin chúng ta có một lượng cái thiện cần thiết.Có người cúi mặt bấm di động.Tôi cúi đầu, mở cuốn anbum trên bàn, lật đi lật lại.Vừa phải khao khát một ngày họ cũng phá bỏ chúng để chung sống trong một tầm nhận thức khách quan và lành mạnh hơn.Tôi chỉ ngắm nhìn và nghe và ngửi chúng tôi.