Dù sao đi nữa, từ bữa cô ta cho tôi tin rằng tôi có "giác quan về tiết điệu" thì tôi khiêu vũ khá hơn trước nhiều.Câu chuyện đó xảy ra hồi chiều, trước khi kíp làm đêm tới xưởng.Ông ấy thấy rõ như vậy và điều đó làm cho ông vui là lẽ tự nhiên.Khi chúng tôi lại gặp nhau ở hội nghị, ông ta trò chuyện với tôi, có lễ độ lắm (trước kia không khi nào ông nói với tôi nửa lời).Tôi biết rằng nếu tôi nói được như thường thì tôi đã mất mối hàng đó, vì tôi có một quan niệm hoàn toàn lầm lẫn về cách mời hàng.Họ nhất định muốn người khác phải chú ý tới họ.Nếu ta khiêm tốn nhận trước rằng ta cũng chẳng hoàn toàn gì rồi mới trách kẻ khác, thì kẻ đó không thấy khó chịu lắm.Thịt thì dai, khoai thì nát.Những kẻ đó sướng hơn chúng ta nhiều lắm.Một lần cũng vì thói quen đó, suýt gây nên một cuộc đấu gươm.
