Đã thôi không quá nghĩ mình đáng nhẽ phải đi tĩnh dưỡng vì thần kinh mình cần nghỉ thực sự.Bác nói thế thôi nhưng bác hạnh phúc vì bán được hàng.Mệt nhưng tôi không có quyền sở hữu mình để cho mình hồi phục.Chả là hôm qua có chuyện.Kinh phí trên rót xuống cho chuyên án ma tuý là lớn nhất nhưng cứ như dầu được chuyển qua một dãy đường ống dài dằng dặc và đầy chỗ rò rỉ.Bác gái: Hôm nay hai giờ chiều bác mới ăn cơm.Bác trai có mấy câu tủ làm bạn muốn bội thực.Nhưng lại không muốn mất bóng nên chuyền sang cho bác.Trong khi đời đời thay đổi từng giây từng giờ.Tôi ủng hộ mà tôi lại ngồi co chân trên xe máy dưới lòng đường? Muốn lên vỉa hè ngồi cho yên tâm lắm chứ.
