Tại tỉnh Springfield, là nơi gia đình Lincoln ở, có 11 ông luật sư. nhưng ông nói cách mơ hồ làm sao! Không rõ ràng, không giảng giải chi hết). Ông nên coi chừng hữu dõng vô mưu.
Nhưng sự thiệt, thổ dân đó khinh bạn vô cùng. - Dạ, ông cộng 22 độ với 24 độ, ông sẽ được là 46 độ. Thì cứ khen họ cho họ nghe.
Đứa nhỏ giữ lời hứa. Một sử gia thông thạo nhất về đời sống Tổng thống Lincoln có viết: "Giọng nói the thé của bà Lincoln, ở ngoài đường cũng nghe thấy, và những cơn thịnh nộ của bà thì điếc tai hàng xóm. Nàng sinh được năm đứa con ngộ nghĩnh và gia đình chúng tôi như một tổ uyên ương.
Đi xe lửa, xe ngựa, xe hơi, tàu thủy. Vậy, muốn gây thiện cảm, xin bạn để ý tới quy tắc thứ ba này: "Phải nhớ rằng tên một người đối với người đó là một âm thanh quan trọng và êm tai hơn hết thảy những âm thanh khác". Nếu ông không viết bài khen ông Rossetti thì biết đâu ông đã chẳng chết trong nghèo nàn và không một ai biết tới.
Vậy muốn được lòng họ, bạn chỉ nên thán thưởng mà nhắc tới nguyên do sau thôi! Bạn làm cho họ vừa lòng thì họ sẽ sùng bái bạn. Ông thú rằng hồi thiếu thời, ông đã mắc những tội lỗi không thể tưởng tượng được, cả tội giết người nữa và để chuộc tội, ông nhất định theo đúng giáo lý Cơ Đốc.
Tại sao quả quyết tranh biện với ông ấy? Đừng gây với ai hết". Jesses James là một tướng cướp "ăn hàng" trên các xe lửa và đánh phá các ngân hàng rồi chia tiền cho các tá điền ở chung quanh y để chuộc lại ruộng mà họ túng thiếu đã cầm cố. Than ôi! Xã hội đầy những hạng như vậy, tham lam, hẹp hòi và ích kỷ.
Có thể lập lại hòa bình được không? Không ai biết được. Câu chuyện đó chứng tỏ rõ ràng cái nhược điểm thông thường nhất của loài người là muốn tỏ sự quan trọng của mình ra. Lúc ông Chamberlain tới, có giới thiệu cho Tổng thống người thợ máy đi theo ông.
Người đó, cũng không xa lạ gì với bạn. Mới đầu, viên thu thuế tỏ uy quyền của ông một cách ồn ào. Nếu làm trái luật đó tức thì những nỗi khó khăn sẽ hiện ra.
Nàng sinh được năm đứa con ngộ nghĩnh và gia đình chúng tôi như một tổ uyên ương. Cái thời đó, bao giờ anh cũng thắng trong các cuộc tranh biện. Khi ông Chamberlain chỉ cho ông xong rồi, Tổng thống quay lại nói: "Ông Chamberlain, Hội đồng Ngân hàng liên bang đang đợi tôi từ nửa giờ rồi; xin kiếu ông, tôi phải đi mới được.
Dùng cuốn sách này làm kim chỉ nam để giải quyết những nỗi khó khăn hằng ngày. Chắc bạn viết văn sĩ đó: Chính là H. Trong xã giao cũng vậy.