Sẽ là đê tiện khi đòi hỏi lòng bao dung cho sự kém cỏi trong nghệ thuật.Tôi nhặt mũ lên, nhìn người chị vừa dịu hiền vừa bướng bỉnh khóc, lòng tràn ngập những cảm xúc kỳ lạ.Giữa đời sống và nghệ thuật.Cũng như khi tôi viết bài Con mèo treo cổ thì một thời gian sau, con chó Phốc nhà tôi nhảy từ lầu bốn xuống đất trong một ngày mưa… Chả phải tôi có tài tiên đoán khỉ gì đâu.Người đọc qua một số nét phác như vậy có thể hình dung ra một không gian, thời gian hay trạng thái khác cái mà người viết đã trải qua.Làm ơn nhanh nhanh cho.Khi hắn thấy hắn không thể vượt qua hoặc không có ham muốn vượt qua.Đặc biệt là trong những người tài.Ta chẳng cảm thấy quái gì cả.Nghĩ có vẻ khúc chiết.