Chỉ có một điều hạn chế các câu hỏi của bạn, đó là niềm tin của bạn về điều gì là có thể. Nhưng những người đã từng bắt đầu áp dụng chế độ ăn kiêng tinh thần này đều phải ngạc nhiên khi khám phá ra rằng tâm trí họ rất thường hay đi vào những suy nghĩ vô ích, sợ hãi, lo lắng, hay tai hại. Thái độ này đã ngăn cản tôi tìm ra những giải pháp và giam giữ tôi trong những giới hạn của mình với lập trường là "phải sống thực tế".
Tôi chưa bao giờ thử rượu hay thuốc phiện. Bạn nên nhớ rằng các mục tiêu là những giấc mộng đòi hỏi một hạn chót. Tình trạng cảm xúc bạn đang có lại ảnh hưởng ngược lại trên cơ thể bạn và thế là bắt đầu một cái vòng lặp vô tận.
Cùng một sự kiện xảy ra, cùng một địa điểm, cùng một thời giờ, nhưng mỗi người lại có một ấn tượng, một phản ứng khác nhau. Bạn hãy nhớ, mọi giới hạn trong cuộc đời bạn có lẽ chỉ là những giới hạn trong kinh nghiệm của bạn. Trong nhiều năm tôi từng đề ra những mục tiêu nhưng tôi đã không đi tới cùng.
Hành động của bạn đang thực sự dần dần làm cho người kia không gọi cho bạn! Bạn đang tạo cho người ấy đau khổ ngay sau khi người ấy cố làm mọi cách để vừa lòng bạn. Cũng vậy, không phải sự thỏa mãn nhất thời kích động chúng ta, mà là niềm tin của chúng ta, cảm giác chắc chắn của chúng ta, rằng làm một hành động nào đó sẽ dẫn tới thỏa mãn. Một khi bạn quyết tâm đạt bằng được một điều gì, tức khắc bạn sẽ thấy"cách phải làm như thế nào".
Chúng là những cảm xúc làm chúng ta đau đớn, nhưng chúng cũng có tác dụng tích cực. Người ta ước tính rằng ở Mỹ có ít là 3 triệu người vô gia cư, hay khoảng 1% người không có nhà cửa phải sống ngoài đường hay trong những túp lều lụp sụp. Cuộc chạy đua vũ khí này đã buộc nước Mỹ phải chi ra mỗi giây 15,000 đô la cho việc chế tạo khí giới.
Chúng ta có những cảm giác như nhàm chán, thất vọng, tức giận, hay nặng nề và chúng ta tìm cách để chấm dứt những cảm giác này. Tôi nôn thóc nôn tháo mọi sự ra người và đầy bàn ăn. Làm sao anh có thể sống nổi trước cảnh tượng hãi hùng phải nhìn thấy con mình nơi bộ quần áo của một đứa trẻ khác vì giờ đây con anh đã chết sau một cơn "mưa đạn"?
Bạn hãy nhớ rằng, nếu chúng ta muốn có sự thay đổi mới, ta phải quyết tâm cắt đứt thói quen cũ. "Thế tại sao hôm nay bạn đi làm?"Câu trả lời thường vẫn là,"Phải làm thôi. Đúng hơn, chính là những quyết định của bạn về những gí phải chú tâm vào, những gì có ý nghĩa đối với bạn và những gì bạn đang dự định làm sẽ xác định vận mệnh tối hậu của bạn.
Chỉ cần quyết định thời điểm hoàn thành những mục tiêu đã đủ để khơi dậy tất cả sức lực bạn có để biến quyết định của bạn thành thực tại. thế nên, một bác sĩ chuyên gia tư vấn về sức khoẻ cho các bệnh nhân mà chính ông chỉ cân nặng 30 kg thì khó làm tôi tin; cũng vậy, tôi phải nghi vấn về trình độ của một chuyên viên thể dục thể hình mà thân hình của chính cô ta coi cằn cỗi và mỗi khi tập luyện thì đầy những thương tích nơi người. Họ không hề chất vấn nó, mà chỉ tự động chấp nhận nó.
Tâm hồn thanh thản? Ảnh Hưởng? Tình yêu? Đôi khi công việc bạn làm hỏng hết, cho dù bạn làm việc gì. Không gì sai lạc bằng.
Chúng cho ta hy vọng hay làm ta tuyệt vọng. Tại sao có sự khác biệt ấy? Có thể chỉ đơn giản là do tâm trạng của bạn lúc đó. Ed Roberts là bằng chứng hùng hồn cho thấy điều quan trọng không phải là hoàn cảnh của ta lúc bắt đầu, mà là những quyết định ta làm để đi tới chổ mà ta định tới.