Không đếm xỉa sự công kích vô lễ của đối phương là giáng trả một đòn thí mạng. Phương pháp này có thể sử dụng để khống chế thuộc hạ. Gia Cát Lượng chộp lấy điểm đó mắng một ngươi là "vô phụ vô quân" (không cha không vua) một người là kiến thức trẻ con khiến cho cả hai xấu hổ.
Nhưng bây giờ ta e rằng ông ta sẽ bán đứng ta để làm đẹp lòng kẻ địch của ta cho nên chúng ta phải nhanh chóng đi khỏi nơi này. Bởi vậy, nếu anh có thể đứng ra giải vây thì trong lòng họ tất cảm kích, cho anh là người "am hiểu nhân tình thế thái”. Đối phương có thể ngờ có lẽ các anh nói thật lòng phải thừa cơ hội này phân hóa bọn họ.
Với những người ngày thường không học tập pháp luật, gặp việc không khỏi không làm bừa bãi. Vương Gia Kiệt biết mình mắc lừa rồi nhưng không còn cách gì khác. Không bao lâu sau ông đã giúp Chu Bác phá được những ổ trộm cướp lớn, công tác vô cùng đắc lực.
Ai cũng biết hai bên quan hệ tốt thì không cần thiết nhiều lời cung kính. Thái độ trách móc dịu dàng của bà chủ bổ Nhưng khoa trương và chọc xấu cũng vẫn phải chiếu cố lòng tự trọng cửa đối phương.
Có khi một người làm một việc gì đó mà tự mình không biết là đúng hay là sai. Năm 208, Tào Tháo thân cầm hơn 20 vạn quân nam chinh. Ông tiến sĩ đi qua đi lại không muốn rời nhà nghe.
Nó là một thủ thuật giao tế cao siêu chỉ có người cơ trí thông minh mới có thể sử dụng được. Tháng 10 năm 1849, chính phủ nước Phổ chính thức khai thông đường điện báo Beclin đến Asen cho phép hoạt động thương nghiệp sử dụng thông tin. Mọi người ôm bụng cười.
Nhờ vả người giúp đỡ, ban đầu đưa ra yêu cầu rất cao, kết quả đạt vừa phải, đối phương không giúp được anh đầy đủ, trong lòng rất ân hận nên dễ dàng chấp nhận yêu cầu nhỏ hơn của anh. Sau khi nấu nướng xong, nàng ra bờ ao giặt quần áo. Khi nói câu này, mục đích duy nhất là làm cho mẹ xúc động chứ không hề nghĩ đến nên dùng phương pháp nào.
Kẻ bắn trúng bên mép, kẻ bắn trúng hồng tâm. Vốn Liên Xô dùng chiêu kế hoãn binh, dụ cho Tiệp Khắc lơ là mất cảnh giác. Xinh ghi đúng tên ngài để tiện xưng hô.
Loại người này chỉ cần nói họ cao thì họ sẽ nhón gót cho anh xem. Có tâm hồn như thế thì xem nhẹ đại bi đại hỉ, đại danh đại lợi sẽ dễ (lành "bỏ xuống được". Bề ngoài là ngâm cho mềm lòng chớ không dùng lý tính thực tế là dùng lòng chân thành mà cảm động đối phương.
Sau khi đến Quí Dương, Tưởng Giới Thạch nói cùng Trương Học Lương đến Quí Dương du ngoạn. Kết quả sẽ như thế nào? Anh vốn chỉ a dua, không cầu danh trục lợi hay cố tình vạch trần điều bí mật của người ta, hay cố ý bày mưu tính kế nhưng chẳng may chính anh lại bị hại vì những lời đồn đại. Hồ Cấp Trọng sai người lấy một ít lúa mạch bỏ vài hạt lên bàn tay mỗi bà đang tụng kinh.