Những cái điều này chẳng qua là tôi đang thanh minh với nàng Sáng Tạo của tôi trong trạng thái mất tự tin của kẻ trễ hẹn. Trong khi anh đang nhủ lòng đi đến những biến chuyển mới. Mà không, lúc ấy, có lẽ im lặng là hạnh phúc.
Chỉ còn dòng máu là hoang dã. Bạn bị bóng đè hay gì gì đó từ hồi năm hay sáu tuổi. Được một lúc, có điện thoại của bác gọi đến.
Hắn có thể đạt được trạng thái ấy một cách dễ dàng. Chú công an hay cảnh sát gì đó bảo: Đó là chuyện của cậu. Nhưng ông hãy nghĩ kỹ đi.
Có vẻ may mắn thay, sự phong phú khiến không phải ai cũng định kiến. Vòng một cái đai qua người rồi bật máy cho nó rung dữ dội làm người mình cũng rung theo. Ta cũng được đi câu.
Và con cháu bạn, lại có cảm giác muốn khạc nhổ, phá phách, rũ bỏ… Mà khi nén lại để cùng chung sống, nó cứ nôn nao cồn cào suốt cuộc đời. Rồi họ sẽ đến lúc nhận ra, với trí thông minh của mình rằng, một tài năng quá ích kỷ và kiêu hãnh sẽ mãi mãi cô đơn. Thế nên tôi đã tìm mua tất cả các tác phẩm của ngài cho ông cụ.
Tôi hát cả hai kiểu, lặp đi lặp lại. Nằm lên nó, xích hai chân vào một cái đai như chiếc gông rồi bấm điều khiển nâng mặt phẳng mình nằm dốc dần cho tới lúc tạo góc 90 độ so với mặt sàn. Vậy ra là tại những lần như thế này.
Có một thằng bạn đùa cô ấy: Ấy khôn đến quắt cả người lại. Hoa sữa đẹp, cân đối, xanh gần như quanh năm, ít rụng lá, dễ trồng nên dường được nhân rộng ra các đường phố. Dẫu không phải không có lúc buồn.
Một tuần đi học có hai buổi cháu không thể nói là mệt được. Nói vậy mong anh đừng giận vì tôi vô hình hoá anh. Rồi bác ta sẽ quát: Thằng kia! Mày rình mò gì thế? Muốn gô cổ lại không? Phắn!.
Nhưng rốt cục thì chúng ta vẫn không thích nói thật. Chứ trước đây thì um nhà rồi. Đó là hạn chế của bạn.
Cái giấc mơ của mình không mất. Tôi cũng tưởng mình đùa. Mà người có trả thì chưa kịp đến tay mình, biết đâu người khác đã cướp đi.